Hồng Diệp Phiêu Linh

[KrisYeol|Đam Mỹ] Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình – Chương 4

 

★Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình★ (PhàmLiệt)

 

75009b345982b2b783a21f3031adcbef77099bcd

(Pic mượn từ Tham Tình Xa Ái – KrisYeol đồng nhân)

Au : Hồng Bài Tiểu Tương (红牌小二酱)

Tên gốc : Thất Luyến Trận Tuyến Liên Minh

Thể Loại : Đồng nhân văn, Nhất công nhất thụ, Hiện đại học đường,  Thanh Thuỷ văn, Ngược Tâm (link bản raw)

Editor : Tiny

Beta : Shin KY

Tình Trạng bản gốc : Đã hoàn (28 chương) 

Nhân vật : Ngô Diệc Phàm x Phác Xán Liệt (Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng)

Chương thứ tư

 

          Xán Liệt lại ngủ cho tới trưa, tắm cũng không thèm tắm. Trực tiếp lăn lộn ở trên giường. Khi tỉnh lại, hai mắt mơ màng, cậu thực sự quên mất chính mình cũng đã nhịn hai bữa liền rồi.

          Xán Liệt lúc này đặc biệt cảm tạ mama đã đem hắn nuôi dưỡng khỏe mạnh như thế, không đói đến mức muốn ngất đi.

Vừa định mở cửa đi siêu thị, ” woa——” khi tiến đến cửa nhưng chẳng hiểu sao lại trượt dần rồi ngã xuống.

Chúng ta hãy cùng tưởng tượng  nào! Tại thời điểm này, Phác Xán Liệt sẽ suy nghĩ gì? Nếu theo những kịch bản phim truyền hình và tiểu thuyết ngôn tình: Vì không thấy cậu đi ra, sẽ có cái ôm thật ấm áp mà đem cậu bế trở về giường và chờ đợi hắn tỉnh lại mà nói: “Kỳ thật anh ngay từ giây phút đầu tiên gặp em liền thích em rồi .”

Nhưng —— sự thật thường rất là tàn khốc.

“Ngủ bao lâu rồi?” Phác đại nhân anh dũng lúc này cảm thấy chân mình có chút đứng không vững, lúc này cánh cửa lại tự động mở.

“Xán Liệt?” Lộc Hàm chào hỏi, Xán Liệt nghĩ thầm, mình không nên bày ra cái bộ mặt hẹp hòi làm gì, vì thế liền mở miệng khoe 18 cái răng trắng – tiêu chuẩn tươi cười của Phác gia.

          Xán Liệt chợt nhớ tới câu nói của Ngô Phàm, lập tức nói: “Em đi mua đồ ăn!”

Lộc Hàm nhìn hắn  rời đi, chậm rãi mà khép cửa lại , bấm điện thoại.

“Tiểu A hả, ừ, cám ơn cậu. Hôm nào mời cậu ăn cơm, Hảo.” Lộc Hàm tay nắm chặt  điện thoại.

          Xán Liệt đi ra ngoài mới nhớ tới mình còn chưa mang tiền theo, còn có, vì cái quái gì mà nhất định phải nghe lời Ngô Phàm chứ? !

          Vừa nhắc Tào Tháo đã thấy Tào Tháo đã đến, Ngô Phàm trực tiếp mà nghênh đón cậu. Hắn bên trong mặc áo sơ mi màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest màu lam, nhìn qua thật giống thành phần tri thức tinh anh, rất có khí chất, làm cho người khác thật sự không dám nhìn thẳng.

          Xán Liệt đi qua làm bộ không nhìn thấy, lại nghe thấy Ngô Phàm nói: “Đây là thái độ của một hậu bối như cậu với học trưởng hả?”

          Phác Xán Liệt bùng nổ cơn tức giận mà quát lên  “Không phải anh muốn tôi làm thế sao?”

          Ngô Phàm nói kích: “Lời nói của tôi, cậu nhất định phải nghe à? Đó là nói cho Lộc Hàm nghe mà.” Hắn nói “Lộc Hàm”  thời điểm nói hai chữ đó thật mềm mại.

Trong nháy mắt, Xán Liệt dường như đã hiểu ra được một chút vấn đề, tựa như kịch bản tiểu thuyết đã viết: đại học, tuổi thanh xuân, ngây thơ sẽ không thể tồn tại .

Lời tuyệt bích này có đạo lý a! Ngô Phàm này là đại phúc hắc, là người đi trước cậu cả một khóa đấy! Phác Xán Liệt sao có thể là đối thủ của hắn?

Chính là. . . Hắn nói như vậy . . . . Xán Liệt có chút đắc ý, vì thế cũng không muốn nhắc lại chuyện đã xảy ra tối qua nữa.

          “A. . . tôi muốn đi ăn cơm. . .” Xán Liệt ấp a ấp úng  mà mở miệng, Ngô Phàm nghi hoặc mà nhìn hắn, “Có vấn đề gì hả?”

          Xán Liệt xum xoe mà nói: “Tôi quên mang tiền.”

          Ngô Phàm vẻ mặt giăng đầy hắc tuyến, bất quá cũng chỉ là một lúc thôi. Trên mặt của hắn liền lộ ra sáng lạn ý cười, “Ca ca mời cậu ăn.”( Ca ca cơ đấy)

          Một tiếng “Ca ca” đem Xán Liệt phiêu lãng lên tận 9 tầng mây. Trong nháy mắt mọi mệt nhọc đều giống như tan biến. Cậu reo hò mà chạy quanh Ngô Phàm, Ngô Phàm một phen bị cậu  nhéo nhéo vạt áo của hắn mà bước đi .(Đồ háu đói)

          Có nhiều người đang nhìn cậu đấy! Này ngốc tử!

          Ngô Phàm vừa buồn cười vừa tức giận mà suy nghĩ.

          Không nghĩ tới Ngô Phàm dẫn cậu ra bên ngoài. Xán Liệt quên mất hôm nay là thứ bảy, còn mình thì trốn học.

          Ngô Phàm đột nhiên đối với cậu dùng vẻ mặt ôn nhu như vậy, Xán Liệt nhất thời cảm giác lạ lùng.

          “Tại sao mà anh lại đột nhiên đối xử tốt với tôi như vậy?”

          Ngô Phàm nhìn vào khoảng không trên bầu trời, quay đầu nói: “Cậu luôn bị khi dễ, cho nên tôi muốn đối xử với cậu tốt một chút.”

          Xán Liệt chu môi, “Tôi làm sao bị khi dễ . . .” Trong lòng cũng thầm nổi lên một tia ngọt ngào, còn có chút xao động cùng bất an.

          Ngô Phàm xoa đầu của cậu, “Thật xin lỗi, buổi sáng có hơi lặng lời với cậu.”

          Là bởi vì Lộc Hàm, cho nên anh mới có thể để ý tới tôi như vậy, anh là vì Lộc Hàm nên mới muốn lấy lòng tôi đi. . . .

Xán Liệt có chút suy nghĩ phần nào đoán được dụng ý của hắn, nhưng cậu vẫn cười, “Cám ơn anh, chúng ta đi dạo một vòng quanh đây đi, nhìn trúng cái gì thì mua cái đó!”

          Ngô Phàm gật gật đầu, hắn từ trước đến nay đều không nói nhiều. Dọc đường đi đều là một mình Xán Liệt nói chuyện.(Độc thoại hả cưng =))

          “Oa! Đối diện có quán kem! Tôi qua đó mua!”

          Ngô Phàm đang muốn nói mình không thích ăn, nhưng nhìn thấy Xán Liệt cao hứng như vậy nên cũng đi theo cậu đến đó mà không nói gì. Trong lòng thoáng chốc lại xuất hiện một tia bất an.

          Thật quá đơn thuần, đơn giản là khi đã từng trải qua sự mất mát một thứ gì đó, không biết từ lúc nào đều không tự chủ được mà luôn muốn bảo vệ nó.

          Nhìn Xán Liệt qua đường lớn, còn có chút lo lắng, cau mày nhìn hắn băng qua đường cái, tiểu ngốc tử này còn hướng vè phía hắn mà vẫy vẫy tay!

          Ngô Phàm chán ghét việc phải chờ đợi một người.

          Chờ đợi ai đó trong một thời gian thật sự mệt mởi, sẽ có vui mừng trong khi chờ đợi, cũng sẽ có tuyệt vọng cùng thống khổ.

Vì vậy, những gì đã trải qua trong quá khứ, hắn hoàn toàn không thể kiên nhẫn. Tất cả là nhờ Lộc Hàm, luôn yên lặng mà vì hắn làm tốt hết thảy.

          Lộc Hàm từ nhỏ đã rất ôn nhu, hết thảy đều vì hắn mà suy nghĩ. Trong khoảng thời gian khó khăn, đen tối nhất của cuộc đời hắn, chính Lộc Hàm là người đã kéo hắn ra khỏi khoảng không tràn ngập bóng tối đó. Vì vậy nên đối với Lộc Hàm, hắn vĩnh viễn không thể phụ lòng.

Xán Liệt cầm hai que kem hướng hắn giơ lên, Ngô Phàm đột nhiên mở miệng: “Cậu. . . Cậu cẩn thận xe!”

Xán Liệt một hơi chạy tới, nói: “Cẩn thận cái gì chứ! Vừa rồi không có xe. Cho anh này, vị dâu đó! Tôi rất thích đó, hắc hắc.”

Ngô Phàm lại  bày ra vẻ mặt lạnh nhạt như  tú-lơ-khơ, có chút tức giận nhìn cậu: “Khi đi qua đường cái phải chú ý an toàn, tôi thật muốn nghĩ cậu còn chưa có học qua môn khoa học xã hội ở tiểu học !”

          Xán Liệtđột nhiên bị dọa, không rõ hắn vì cái gì mà lại như vậy, “Nhanh ăn đi, không kem chảy hết đó .”

          Ngô Phàm không nói thêm gì nữa, chính là mu bàn tay đột nhiên có chút run rẩy.

          “Dù sao cũng chưa xảy ra chuyện gì.” Xán Liệt một bên liếm liếm que kem một bên nói.

          “Cậu còn muốn xảy ra chuyện gì  hả? Đầu óc thật sự bị phá hư rồi.” Ngô Phàm lạnh lùng mà mở miệng, lãnh khí thập phần đều tỏa ra.

          Xán Liệt nghĩ thầm, người này lại đột nhiên nổi điên rồi, làm thế nào mà nói biến sắc mặt liền biến sắc mặt, thật sự là so với sách còn lật mặt nhanh hơn.

          Lão tử mặc kệ !

          Nói xong Xán Liệt cũng không nói gì thêm. Ngô Phàm bình ổn một chút hơi thở, hòa nhã nói: “Tôi chỉ là muốn nhắc nhở cậu phải chú ý an toàn, có những thời điểm, những chuyện ngoài ý muốn trong nháy mắt đều có thể xảy ra.”

          Xán Liệt lại nói ra câu mình không muốn nói nhất: “Này! Ngô Phàm anh thật sự so với baba tôi còn nghiêm khắc hơn ấy.”

          Lời nói vừa ra khỏi miệng Xán Liệt thật sự hối hận. Thật vất vả mới có được một chút không khí hòa hợp. . .

          Ngô Phàm liền dừng bước, Xán Liệt có chút khẩn trương mà nhìn hắn..

          “Này. . . Làm sao vậy.”

          Ngô Phàm không nói hai lời liền bước một bước thật dài, tạo khỏang cách rất xa với Xán Liệt, lặng lẽ đi về một mình.

         

          Xán Liệt không thể tưởng tượng  được khi về ký túc xá lại bị Lộc Hàm đứng ở cửa mà chặn đường  hắn.

          “Xán Liệt, cậu cùng Ngô Phàm vừa đi ra ngoài cậu đã nói cái gì với cậu ấy vậy?”

          Lộc Hàm rất nhẹ nhàng mà tra hỏi cậu, trong mắt có chứa đựng những cảm xúc thâm sâu khó lường.

          Xán Liệt dở khóc dở cười, đây là chuyện gì vậy ? Ngô Phàm có chuyện gì cũng là tại cậu, Lộc Hàm xảy ra chuyện gì cũng muốn đổ lỗi cho cậu sao?

          “Tôi làm sao mà biết được? ! thật không sao mà hiểu rõ anh ta, không phải cũng chỉ là chuyện qua đường thôi sao “

Đồng tử Lộc Hàm đột nhiên thu lại,  rất lâu  sau đó lại nhìn thoáng qua Xán Liệt: “Sau đó thì sao?”

          Xán Liệt trong lòng thực phát cáu, vì cái gì bắt cậu phải giải thích a.

          “Chẳng sao cả.” Bộ dáng bất mãn mà trả lời.

          Cậu thấy Lộc Hàm  tay nắm chặt , hốc mắt cư nhiên đỏ.

 

          “Như vậy cậu liền chịu không nổi ? Chẳng lẽ cậu không biết lời nói đó cũng chỉ là do có thiện ý mới nhắc nhở  cậu sao?”

Xán Liệt nghẹn lời, đành phải nói: “Tôi lại  ngĩ không ra, nhưng mà việc này quan trọng đến thế ư?. .”

          “Cậu là muốn gặp chuyện không may đúng không?” Lộc Hàm bày ra bộ dáng  học trưởng, khẩu khí lại nổi lên. Y cúi thấp đầu, cùng với một chút nước mắt bao phủ, nhìn qua thật sự là rất khó mà đoán ra được cảm xúc. Nhưng Xán Liệt lại có thể cảm giác rằng y đang truyền bi thương cùng khổ sở ấy qua cho mình .

          “Ngô Phàm, hắn từng trải qua tai nạn ô tô.”

          Xán Liệt đứng ở xa xa, đây là điều cậu chưa từng nghĩ đến, chả trách sao hắn lại . . .

          Bỗng  nhiên có chút hối hận về thái độ vừa rồi đối Ngô Phàm, nghĩ muốn vào phòng lại bị Lộc Hàm ngăn cản,”Tôi nghĩ Ngô Phàm hiện tại không muốn  thấy cậu.”

          Xán Liệt không nói gì thêm, chỉ nói là: “Tôi chỉ là quay về  phòng của chính mình mà thôi.”

Lộc Hàm không nói thêm nữa, Xán Liệt đẩy cửa đi vào.

Sau lưng có người gọi lại Lộc Hàm, “Lộc Hàm, hội học sinh gọi cậu, mau qua xem đi.”

Lộc Hàm biểu tình có chút không tình nguyện, y  liếc mắt nhìn đến cánh cửa khép chặt kia, rốt cuộc vẫn là xoay người mà rời đi.

 

          Ngô Phàm đứng ở ban công thượng, chống hai tay trên lan can thượng, bóng dáng có chút cô đơn.

          Phác Xán Liệt cố lấy dũng khí mà bước tới, cậu chuẩn bị  đón nhận lời nói lạnh nhạt của Ngô Phàm  hơn nữa .

          “Ngô Phàm? Ây . . . Thực xin lỗi, là tôi đã chọc giận anh.”

Xán Liệt khép nép tựa như chú chim nhỏ, lời nói cũng theo đó tự nhiên mà thoát ra. Thân là một đại nam nhi mà lại bày ra điệu bộ này, Xán Liệt thật sự cảm thấy hết sức xấu hổ. Nhưng nếu lúc này mà Ngô Phàm cho mình một cái tươi cười, như vậy thì cũng đáng giá rồi!

Ngô Phàm xoay người, thân mình thon dài dựa vào thành lan can, ánh  mắt nhìn chằm chằm Xán Liệt .

“Cậu làm sai cái gì ?” Hắn hờ hững mà mở miệng. Kỳ thật Xán Liệt cảm thấy  chính mình  còn chưa có làm sai cái gì,  nhưng vẫn một bộ lấy lòng mà nói: “Tôi không nên không để ý đến lời nhắc nhở của anh, anh nói đúng, nên chú ý an toàn ha.”

          Xán Liệt xoay xoay cổ, cậu  không dám nhìn thẳng Ngô Phàm. Cậu sợ hãi ánh mắt hờ hững của hắn, sợ hãi hắn không thèm để ý đến mình.

Ngô Phàm thản nhiên mà nói: “Tôi không có tức giận, chẳng qua nó làm tôi  nhớ tới một sự tình mà thôi, cậu không có sai.”

          Gió đêm làm cho những sợi tóc của hai người bay hỗn độn, cũng mang đến một chút hương vị của mùa hè .

          Quốc khánh qua đi, Xán Liệt đi  tới làm phục vụ cho một nhà hàng cơm Tây  cao cấp. Tuy rằng ba mẹ luôn chu cấp đủ cho cậu, nhưng cậu vẫn muốn rèn luyện chính mình một chút, muốn va chạm với xã hội nhiều hơn.

          Nhà hàng cơm Tây này cũng gần trường học, nếu xe bus không bị tắc đường thì khoảng hai mươi phút có thể đến đây. Trong quán cũng có không ít sinh viên, đa phần đều lớn tuổi hơn so với Xán Liệt, cậu ở nơi đây làm việc rất siêng năng, trong long thầm tính toán nhất định phải sử dụng những đồng lương đầu tiên như thế nào mới tốt.

          “Phác Xán Liệt! Cậu đến phòng 101 ghi thực đơn đi.” Quản lí nhà hàng gọi đích danh cậu, Xán Liệt vội lên tiếng trả lời. Sau lại đó vội vội vàng vàng chạy đến cái phòng kia.

          Bồi bàn bình thường đều là nam phục vụ, có lẽ là vì sợ nữ phục vụ sẽ dễ bị quấy rầy. Xán Liệt thường tiếp đón khách ngoài đại sảnh nhưng cũng có khi nhân lực không đủ cậu sẽ khiêm luôn chức vụ bồi bàn.

          “Cốc cốc”  Cậu khẽ gõ cửa phòng, Xán Liệt liền đi vào, cúi đầu mà ghi ghi chép món ăn khách hàng chọn.

          “Lão Trần, thực tập sinh mà hôm trước ông nói rất có năng lực là cậu ta sao?”

          Xán Liệt mang đồ ăn đến , sau đó nói: “Khách hàng dùng bữa vui vẻ.”

“Ừ, chính là hắn, Ngô Phàm.”

Cái gì? ! Ngô Phàm? !

          Xán Liệt hoài nghi là không phải cái lỗ tai  mình có vấn đề chứ, ngẩng đầu  cậu liền thấy: quả nhiên, hắn ta cư nhiên tây trang  phẳng phiu mà ngồi ở đằng kia, biểu tình có vẻ nghiêm túc. Mà  thời điểm hắn phát hiện Phác Xán Liệt, trong mắt lại hiện lên ý cười.

          Này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì ? !

          Bất quá, hắn mặc tây trang bộ dáng thật sự giống một quý tộc tinh anh a!

          Phác Xán Liệt ôm thực đơn mà suy nghĩ. Ai, người ta làm công việc có quan hệ rất tốt với những người cao cấp có mặt mũi nha, đâu có như cậu làm một chân bồi bàn tầm thường, cảm giác thực dọa người a!

          Mới vừa bước đi vài bước, thanh âm từ phía sau lưng vang lên “Cậu đi ra trước chờ tôi, chúng ta cùng nhau trở về.”

          Xán Liệt quay đầu lại, xác định Ngô Phàm là đang nói với cậu. Vội gật gật đầu, trong long có chút chút cao hứng nhưng lại không hiểu vì sao .

          Vì thế liền đến xin phép quản lí hôm nay cho cậu về sớm một chút. Sau đó quay về phòng của nhân viên mà thay quần áo, tiếp đó liền đứng ở cửa mà chờ Ngô Phàm đi ra.

          Ngô Phàm cùng với mấy  thành phần tri thức tinh anh hàn huyên sau đó liền vội vàng  rời đi. Cũng không biết vì lí do gì, thấy Phác Xán Liệt ở trong này hắn lại  không sao có được tâm tư  mà tiếp tục dùng bữa .

          Đi ra ngoài cửa đã  thấy tiểu ngốc tử một thân tựa vào xe của người đó, chân nhàm chán mà đá đá mấy hòn đá ở phía dưới, điệu bộ thật dễ thương.

          “Ăn cơm chưa?”

          Chiếc bóng cao cao của Ngô Phàm che khuất cậu mà hỏi han. Xán Liệt lập tức đứng thẳng, hắn thành thực mà gật gật đầu, Ngô Phàm vô tình nói: “Dù sao tôi vừa rồi cũng chưa ăn ăn no, phải đi  tìm quán ăn gần đây mà ăn tiếp, cậu đi cùng chứ?”

          Xán Liệt gật đầu thật mạnh đáp ứng: “Được!”

Đèn đường in bóng hai người hợp lại làm một đổ dài trên mặt đường. Trên phố, từng chiếc xe tốc độ điên cuồng mà lao qua. Màn đêm dần dần bao phủ  toàn bộ không trung. Từng nhà đều sáng đèn, sắc màu cam của ánh đèn trong ngôi nhà  nhìn qua phá lệ ấm áp, nhưng đối với Ngô Phàm mà nói, đó lại là một loại châm chọc. Đúng là tâm trạng của người tha hương, hắn cũng không muốn nhìn thêm nữa, liền đút tay vào túi quần, khuôn mặt nghiêng qua một bên làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng thê lương cùng cô độc.

          Xán Liệt nhìn hắn có chút không đành lòng. Cậu biết  hắn không phải người gốc ở đây, nói vậy tình cảnh này chắc  làm cho hắn  đau đớn. Nhưng cậu lại hoàn toàn không hề biết được lý do thực sực khiến Ngô Phàm trở nên buồn phiền.

          Chậm rãi đi đến chợ đêm, chung quanh liền trở lên náo nhiệt kích thích bản tính ham vui của Xán Liệt lại bộc phát ra.

          Liền chạy tới chạy lui tới con phố bán đồ ăn, có đủ thể loại, đủ màu sắc nha. Mọi cửa hàng đều  đều treo những chiếc đèn lồng nhỏ, sắc đỏ bao phủ toàn con phố, nhìn thật vui mắt.

          “Là bạch tuộc viên chiên đó, nếm thử chút?” Xán Liệt cầm một xâu liền nhét vào trong tay Ngô Phàm .

          “Tôi không thể ăn hải sản, anh ăn đi!” Xán Liệt cười nói.

Ngô Phàm sững sờ ngắm nhìn hình ảnh Xán Liệt dưới ánh đèn, có chút hoảng hốt, cảm giác tựa như đứng ở mình là một con gấu Teddy(thái địch) thật lớn, bông bông, mềm mềm, thật sự  làm cho người ta muốn lao đến ôm vào lòng.

 

          Ngô Phàm cũng không biết mình vì cái gì trong đầu  lại có ý niệm kì quái đó. Cảm giác này tuyệt đối không giống khi ở cùng với Lộc Hàm. Cảm giác đối với Phác Xán Liệt thật sự rất mới mẻ.

Bị ánh nhìn chằm chằm của Ngô Phàm  làm cho cậu có chút phát hoàng, chẳng lẽ hắn không thích ăn, lại nghe thấy Ngô Phàm nói: “Mùi vị không tệ.”

          “Anh thích là tốt rồi, tôi mua bánh trứng ăn là được.”

          Ngô Phàm lại cầm lấy tay hắn, ” Theo ý cậu đi, thích thì mua thêm một phần về nhà ăn”

          Vì vậy hắn  mua hai  phần bánh trúng cho cậu và thêm một phần một phần sushi nữa.

          Không cần nhìn cũng biết là cho Lộc Hàm, Xán Liệt rầu rĩ mà ăn bánh trứng, cảm giác tuyệt đối không hề ngon.

Trên xe buýt thưa thớt người, Xán Liệt cùng Ngô Phàm ngồi cùng một chỗ. Dọc theo đường đi, Xán Liệt phát hiện Ngô Phàm chỉ yên lặng mà nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn không nói được một lời, hẳn là có rất nhiều tâm sự.

           ‘’Lúc này đây tôi thật sự  muốn chạm tới trái tim anh, nhưng lại sợ anh vương tử đa tình , mắt của tôi đã đẫm lệ, cuối cùng lại phát hiện anh không có tâm.’’

          Xán Liệt tự nhéo tay bản thân để bản thân không loạn tâm thêm  nữa. bỗng nhiên mở miệng: ” Bộ dáng khi anh làm việc nhìn thật đẹp a! Còn ăn mặc nghiêm trang như vậy.”

Ngô Phàm lấy lại tinh thần, “Tôi làm luật sư ở một công ty luật.”

 

          Công ty luật? !

          “Anh không phải học tài chính sao?” Xán Liệt khó hiểu hỏi.

          “Tôi căn bản không bỏ tài chính,  tôi học song song thêm một bằng  luật nữa.” Về sau tôi sẽ xuất ngoại. . . Câu nói cuối cùng kia, không hiểu sao Ngô Phàm không thể nói ra.

          “Anh học quá lợi hại! Baba của tôi  nếu có người con trai như anh thì khẳng định là sẽ hạnh phúc đến chết!” Xán Liệt kích động mà nói.

          Ngô Phàm hơi giật giật khóe môi, khẩu khí lập tức lạnh xuống , ” Tôi không có khả năng là con của ba cậu, ba của cậu chỉ biết nuông chiều cậu thôi.”

          Xán Liệt mờ mịt không rõ cho nên cũng không cần phải nhiều lời nữa. Ngô Phàm sau khi rời  khỏi chợ đêm cứ luôn trầm mặc như vậy, trên cửa kính xe phản chiếu khuôn mặt của hắn.  Khi nhắc đến hai chữ “Ba ba” thì nét mặt hắn lại xảy ra một chút biến hóa.

          Lộc Hàm nhìn đồng hồ, Ngô Phàm chưa từng về trễ như vậy. Sao muộn rồi mà vẫn còn chưa về, nhưng rồi lại sợ ảnh hưởng công việc của hắn nên không dám gọi điện thoại. Lộc Hàm hiện tại thực lo lắng, suy nghĩ có nên đi ra ngoài chờ hay không, vì thế liền thay quần áo chuẩn bị mở cửa.

          “Hôm nay thật sự rất vui vẻ, bạch tuộc viên chiên kia ăn thực thỏa mãn.”

          Ngô Phàm trong mắt mang theo cười, mặc dù rất mờ nhạt, nhưng cũng đủ để cậu nhìn thấy.

Người bên cạnh tựa hồ có chút ngượng ngùng, còn giả bộ không cam lòng mà nói “Đó là đương nhiên, là tôi gợi ý mà lại!”

          Ngô Phàm thân hình thon dài, ánh đèn càng làm nổi lên vẻ đẹp cùng khí chất tuấn dật của hắn. Ánh sáng bao phủ lên âu phục màu lam, quá hoàn hảo, quá đẹp mắt. Đôi mắt hàng ngày có chút u  buồn  giờ phút này lại chân thật mà mang nét vui vẻ.

          Ánh cười này, Lộc Hàm chỉ có thể bắt gặp trước chuyện kia phát sinh. Chỉ sợ lúc này ngay cả Ngô Phàm cũng không biết, chính hắn thế nhưng đang bắt đầu thay đổi.

          Nơi nào đó, tất cả các mối quan hệ đang chậm rãi chuyển biến, Lộc Hàm lén lút lui người về, đi đến nằm lại trên giường.

          Y nghe thấy tiếng mở cửa, Ngô Phàm nhìn qua thấy Lộc Hàm ngủ liền ra hiệu bảo Xán Liệt không cần nói nữa. Hắn cũng nhẹ nhàng bước chân quay trở về phòng của mình, Xán Liệt cầm bánh trứng Ngô Phàm mua cho, trong tay cảm giác vẫn còn hơi ấm của hắn không  khỏi có chút xúc động, cảm giác kì lạ không thể nói lên thành lời.

          Lộc Hàm quay mặt vào phía trong tường, y có thể cảm giác được Ngô Phàm đang nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên cho mình, sau đó lại đi tới phòng vệ sinh rửa mặt.

          Thực xin lỗi, Ngô Phàm, tôi hiện tại thật sự đã bắt đầu lo sợ.

          ———————— chương thứ tư hoàn —————————————–

 

6 responses

  1. Song Ngư 222

    chẳng hiểu sao không khí trong truyện cứ nặng nề thế nào ấy. Em nhỏ thì cứ nặn ra cái nụ cười hâm, anh thì chỉ im lặng, khuôn mặt lạnh băng ôn nhu dành cho người khác. đến lúc kêt thúc dù hai ng có bên nhau thì cũng mất mát quá nhiều

    19/07/2013 lúc 1:42 Sáng

    • Để đến được với nhau là cả một quá trình dài đó ss :3

      19/07/2013 lúc 5:49 Sáng

      • Song Ngư 222

        ss biết! mới có mấy chap đầu, cũng chưa có cảm giác j hết mà đã lộn tùng phèo lên rồi, đến lúc yêu có khi thành thế giới đảo lộn ý chứ

        19/07/2013 lúc 6:08 Sáng

      • tk Phàm là đứa có tình cảm phức tạp nhất =))

        19/07/2013 lúc 7:04 Sáng

      • Song Ngư 222

        lằng nhằng đến thế cơ à?

        19/07/2013 lúc 8:08 Sáng

      • Cũng không hẳn là lằng nhằn =)) tk Phàm có nhiều gánh nặng :3

        19/07/2013 lúc 12:05 Chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s