Hồng Diệp Phiêu Linh

[KrisYeol|Đam Mỹ] Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình – Chương 5

         

★Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình★ (PhàmLiệt)

 

75009b345982b2b783a21f3031adcbef77099bcd

(Pic mượn từ Tham Tình Xa Ái – KrisYeol đồng nhân)

Au : Hồng Bài Tiểu Tương (红牌小二酱)

Tên gốc : Thất Luyến Trận Tuyến Liên Minh

Thể Loại : Đồng nhân văn, Nhất công nhất thụ, Hiện đại học đường,  Thanh Thuỷ văn, Ngược Tâm (link bản raw)

Editor : Tiny

Beta : Shin KY

Tình Trạng bản gốc : Đã hoàn (28 chương) 

Nhân vật : Ngô Diệc Phàm x Phác Xán Liệt (Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng)

                                 

    Chương thứ năm

          Hôm sau là một ngày nắng đẹp, không khí cuối thu cũng rất dễ chịu. Bầu trời thu quang đãng bao phủ một màu lam nhẹ dịu làm tâm tình con người theo đó cũng trở nên siêu cấp thư sướng. Trong kiểu thời tiết này, hết thảy mọi thứ trong mắt đều trở nên tốt đẹp như vậy.

          Khuôn viên trong trường rất rộng lớn và tươi đẹp, cây xanh bao quanh trường được bố trí vừa phải, dọc theo đường đi đều là những sinh viên tuổi xuân phơi phới, nhìn qua là rất có sức sống.

Phác Xán Liệt chuẩn bị đi đến thư viện làm bài tập về nhà, dù sao, ở trong ký túc xá không có ai tán gẫu thật nhàm chán. Trương Nghệ Hưng đi vẽ ngoại cảnh, Lộc Hàm là thành viên trong hội học sinh, thứ bảy cuối tuần đều bận rộn, Ngô Phàm … từ sáng đã không nhìn thấy bóng dáng của hắn, không biết đi đâu rồi nữa.     

Xán Liệt hít một hơi thật sâu, cả người cậu đều tràn ngập nhiệt huyết. Cũng không biết vì cái gì, ngày hôm qua khi thấy Ngô Phàm cố gắng làm việc như vậy chính mình cư nhiên cũng muốn cố gắng như hắn. Cậu hy vọng sẽ có thể thu hẹp khoảng cách giữa hai người, cậu muốn đứng ở bên cạnh hắn, tựa như là Lộc Hàm.

Loại này cảm xúc không hiểu sao mà lại ùa đến. Có đôi khi, lại muốn vì  một người mà thử cố gắng một lần, ngàn lần không muốn bị người ta xem thường.

          Vừa đúng lúc Ngô Phàm cũng đi xe đạp tới.

Phác Xán Liệt muốn tránh cũng tránh không được, luôn luôn cảm thấy những lúc với hắn ở cùng một chỗ lại như là một thử thách lớn cho chính bản thân mình vậy. Tâm tình luôn luôn thăng trầm bất chợt, cảm giác giống như đang ngồi tàu lượn.

“Hello ~” Xán Liệt lộ ra một nụ cười thật tươi. Ngô Phàm lại cảm thấy hết sức không tự nhiên.

“Ừ, đi đâu?”

Xán Liệt lắc lắc quyển sách trên tay, buồn rầu mà đáp “Đi đến thư viện làm bài tập về nhà.”

Ngô Phàm dừng lại, trầm ngâm suy nghĩ. Xán Liệt lại không nghĩ ra mình nên nói gì lúc này “Anh định đi đâu sao?”

” Công ty luật có vụ án mới, một luật sư gọi cho tôi,  bây giờ tôi phải qua đó.”

Hắn chỉ mặc quần áo thường ngày, Xán Liệt bỗng nhiên nhớ lại bộ dáng  hắn lúc mặc tây trang. Uh, bộ dáng bây giờ vẫn là tốt nhất, mang lại cho người ta cảm giác dễ dàng tiếp cận.

          Cậu vẫn còn có chuyện muốn nói, thế mà hắn ta đã vội muốn đi sao? Ai ngờ, Ngô Phàm thuận tay lấy cuốn sách  trong tay cậu từ lúc nào cậu không hề biết, thỏa mãn mà nói:  ‘’Cậu đầu óc ngu ngốc, tôi có thể giúp cậu xem trước, kì nghỉ nên thư giãn một chút, hay là cậu quay trở lại ký túc xá. Một người làm loạn đi lang thang bên ngoài cũng không an toàn.’’

          Nghe vậy, khuôn mặt Xán Liệt cũng đỏ lên: “Anh xem tôi là tiểu hài tử đấy hả? không an toàn cái quái gì chứ? Thật là một thúc thúc kì quái”. (O_O)

Xán Liệt chu đôi môi đỏ hồng ” Anh đang bận rộn mà! Tôi vẫn tự làm bài được. Không chừng, sau này trong ký túc xá không ai có thể bằng tôi.”

          Ngô Phàm giơ sách lên giữa không trung không chịu trả lại cho cậu “Tôi  sẽ tranh thủ xem khi ở trên xe buýt, khi đi làm về nếu cậu vẫn còn ở thư viện, tôi sẽ đến tìm cậu.”

Đôi mắt của hắn phản chiếu màu sắc của bầu trời, màu lam trong suốt, chôn vùi bóng ma dĩ vãng. Xán Liệt ngẩn ra, lẩm bẩm: “Vậy được, tôi chờ anh. . .”

          Ngô Phàm xoa xoa đầu của cậu, mỉm cười sau đó liền đạp xe đi, một tay giữ tay lái, một tay cầm theo sách bài tập của Xán Liệt.

          Xán Liệt đứng ngây người nhìn bóng dáng hắn dần khuất xa. Khoan đã, hình như có cái gì đó…..

          Từ từ! ! sách kia là sách. . . Ah! Xong rồi!

          Xán Liệt thật muốn đuổi theo hắn mà lấy sách về, vừa rồi thật sự là bị ma quỷ ám ảnh , quyển sách kia, trang cuối cùng  cậu còn viết chi chít tên của Ngô Phàm!

          Hắn nhìn thấy thì phải làm sao? Thật mất mặt! Xán Liệt mệt mỏi mà bò tới thư viện. Ngửa mặt lên trời thở dài, cuộc sống thực sự có rất nhiều bất ngờ không thể ngăn cản.Tất cả đều là do chính mình hèn nhát. Bình thường đi học không  nghiêm túc tiếp thu, luôn nghĩ đông nghĩ tây, vì vậy cậu  liền vẽ những thứ không đứng đắn như vậy.

          Sau giờ nghỉ trưa, bóng người trên xe thưa thớt, Ngô Phàm ngồi ở hàng ghé bên trong. Lật mở quyển sách trên tay, quả nhiên cậu ta đúng là một tiểu ác ma, cả quyển sách đều bị vẽ loạn thành một đoàn bức tranh như thế này.

Khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mặt trời tỏa sáng màu nắng chiếu trên vai hắn, khiến cho mắt nhìn qua cả người đều mang thần thái sáng láng, bao phủ kim sa.

Cho đến khi hắn lật tới trang cuối cùng,  thời gian giống như dừng lại ngay tại đây.

“Ngô Phàm, cậu tới thực đúng lúc, hôm nay phải đã làm phiền cậu, vụ án  này thực khó giải quyết, phỏng chừng cậu phải ở lại chiều nay ? Thế nào, tôi sẽ trả thêm tiền cho cậu”

          Lão Trần vỗ vai chàng trai trẻ, khen ngợi: “. Cậu sẽ vĩ đại như cha của cậu, là một công tố viên tốt”

          Ngô Phàm khuôn mặt thoáng có chút biến đổi, “Sếp làm sao mà biết cha của tôi …”

          Lão Trần trên mặt lộ ra tư vị hoài niệm “Cha của cậu năm đó là nhân vật rất nổi tiếng, thậm chí cho đến nay, vẫn còn rất nhiều người nhớ tới ông ấy, mọi vụ án ông ấy đều xử lý rất tốt!”

          Lời nói tuyệt không mang theo một chút ít ghen tị nào, mà là phát ra từ nội tâm tán thưởng cùng bội phục. Ngô Phàm có chút cảm động, hắn buông tài liệu  trong tay, “Cám ơn sếp còn nhớ rõ. . .”

          Lão Trần dĩ nhiên biết chuyện năm đó, vì thế cũng không muốn nói tiếp chuyện đó nữa,  “Cậu có ý định đi du học không?”

          Ngô Phàm ngồi trên ghế, bắt đầu bận rộn, nghe được lão Trần hỏi như vậy, liền nói:” Có, tôi ước tính nghỉ hè năm ba liền đi du học.”

          “Đại học Lyon? Boston?”

          Lão Trần mở tư liệu, một bên cùng hắn nói chuyện phiếm, Ngô Phàm gật gật đầu, nếu không phải chuyện năm đó, hắn đã sớm ở Lyon, bất quá, hiện tại nói đến lại chẳng có ý nghĩa gì? Bây giờ,hắn đang sống bằng tiền của chính mình, không  phụ thuộc bất cứ ai.

          Bốn rưỡi, thời điểm Ngô Phàm kết thúc công việc của mình, cũng không chào hỏi ai, lập tức cầm lấy đồ đạc của mình rồi xoay người rời đi.

          Lão Trần đẩy kính mắt, bất đắc dĩ mà cười cười.

Khi đi ngang qua chiếc xe đẩy bán bánh ngọt, Ngô Phàm ma xui quỷ khiến thế nào mà lại mua một chiếc bánh sữa, bao bì rất đẹp, như thể được chuẩn bị mà làm ra để tặng người yêu như trong đồng thoại tình nhân.

          Ngô Phàm tâm không tự giác mà lay động như có cơn gió lướt nhẹ qua tim. Lần đầu tiên cảm thấy rất thoải mái như vậy.

          Tâm tình thật quá tốt, di động đột nhiên vang lên, một tay cầm lên túi bánh ngọt vừa mua, vội vàng mà nhận điện thoại.

          “Alo, xin chào.”

          Có phải là Ngô Phàm ? Một học sinh đánh nhau, Lộc Hàm đã cố gắng để hòa giải họ, lại bị đánh bị thương! Bây giờ, cậu ta đang ở phòng cứu thương, cậu đến đây nhanh nha.”

          Là cuộc gọi từ một người bạn học cùng lớp, Ngô Phàm nhất thời trở nên ngây dại: Lộc Hàm. . . Bị thương!

          Bánh ngọt cứ như vậy trượt khỏi tay mà rơi xuống mặt đất, Ngô Phàm cũng không kịp đỡ. Hắn thực lo lắng, Lộc Hàm như thế nào mà lại bị thương? Hắn từ nhỏ đã sợ đau, không có ai bên cạnh hắn nhất định sẽ rất sợ hãi!

          Loại tâm lý này từ bé đã hình thành trong tư tưởng của Ngô Phàm, hắn ngàn lần không hy vọng rằng Lộc Hàm sẽ gặp chuyện không may.

Hộp bánh ngọt cô đơn nằm lăn lóc trên nền bê tông lạnh ngắt như đang âm thầm khóc lóc cùng kể lể về vị chủ nhân vô tình.

          Xán Liệt đang nằm dài trên chiếc bàn trong thư viện chờ đợi Ngô Phàm, có chút khẩn trương, cậu chọn vị trí ngồi ở gần cửa ra vào, chính là hy vọng Ngô Phàm vừa tiến đến ngay lập tức có thể nhìn thấy mình.

          Cũng đã năm giờ , như thế nào còn chưa đến? Cậu cảm thấy đói bụng nhưng lại không dám đi ra ngoài mua đồ, sợ rằng Ngô Phàm ở thời điểm mình vừa đi ra ngoài tên kia sẽ đến đây, vậy bây giờ phải làm thế nào nha?

          Trời dần về chiều, ánh chiều tà dương tiến vào, chân trời vẫn mang màu xanh trong trẻo hiện tại đã nhuốm thành một mảnh vàng sắc rực rỡ. Xán Liệt cảm thấy dạ dày mình ở trong bụng như đang muốn làm thành một trận biểu tình, khó chịu, cậu đành ngây ngô nằm úp xuống mặt bàn.

 

          Rất kỳ quái, hắn cư nhiên mơ thấy Ngô Phàm, người đó mặc bộ đồ ngủ Hamtaro mà cậu đã ‘’tặng’’, trên tay còn cầm theo một hộp bánh, không phải thứ gì  khác, mà là bánh sữa ngọt mà cậu yêu thích nhất.

Lúc này, Ngô Phàm chạy đến phòng y tế, Lộc Hàm nằm trên giường, thấy hắn đến, để lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, cái mũi còn có chút hồng , sắc mặt trắng bệch, khóe miệng còn bị rách.

“Sao cậu lại tới đây? Không phải hôm nay còn có việc phải làm sao?”

          Trong mắt  Lộc Hàm vẫn là không thể  kìm nén vui sướng. Thật may mắn, hắn đã đến đây.

“Làm thế nào lại bất cẩn vậy. Có đau không?”, Ngô Phàm  cẩn thận kiểm tra Lộc Hàm bị thương có nghiêm trọng hay không, Lộc Hàm lắc đầu bắt lấy tay hắn ý bảo dừng lại, “Không có gì đáng ngại.”

          Ngô Phàm ngồi ở trên giường, “Chúng ta quay về ký túc xá đi, mình cõng cậu trở về.”

Ghé vào vai Ngô Phàm, Lộc Hàm cảm thấy an tâm, giống như hồi nhỏ, mỗi khi y bị bắt nạt, Ngô Phàm luôn luôn hỏi han về vết thương, còn y nhẹ nhàng mà nằm trên lưng Ngô Phàm để hắn cõng về nhà, y còn cười nhạo Ngô Phàm: “Tại sao mà cậu lại luôn xuất hiện đúng lúc như vậy?”

Ngô Phàm luôn luôn mỉm cười mà nói: “Bởi vì cậu là một kẻ sĩ diện, đánh cho đến khi mình đầy thương tích mới bằng lòng bỏ đi, ai cũng không ngăn được cậu.”

Đúng vậy, ai cũng ngăn không được mình yêu cậu.

Lộc Hàm nặng nề mà  rơi vào một giấc ngủ sâu. Ngô Phàm nhẹ nhàng đặt y trên giường, cẩn thận đắp chăn, nhìn nghiêng khuôn mặt của Lộc Hàm có vẻ rất mệt mỏi, bỗng nhiên cũng có chút hổ thẹn. Cho đến bây giờ, chính mình đến tột cùng vẫn là thiếu nợ Lộc Hàm quá nhiều.

Bật đèn lên, Ngô Phàm nhìn quanh cũng không thấy bóng dáng của Xán Liệt.

          Cậu ta sẽ không. . . vẫn đang chờ đợi mình ở đó chứ!?

Ngô Phàm đẩy cửa, vội vàng chạy ra ngoài. Đầu tiên là đi đến siêu thị, vì đoán rằng tên kia chắc chắn vẫn chưa ăn gì nên cũng tùy tiện mà mua một chai nước khoáng cùng một ít bánh ngọt.

          Ở S đại, thư viện và một số phòng học lớn được mở suốt đêm để giúp sinh viên học tập chăm chỉ hơn. Thời gian này, mọi người trong thư viện đang lặng lẽ đọc sách, còn có rất nhiều học trưởng năm tư đang chuyên chú mà sửa luận văn.

          Ngoại trừ tại chỗ gần cửa ra vào có một người con trai đang ngủ say….

          Ngô Phàm nhẹ nhàng thở ra, từ từ bước qua, Xán Liệt thực sự đang chìm đắm trong giấc ngủ, cậu nằm úp mặt vào một cuốn sách, hơi thở nhè nhẹ, bộ dáng ngủ nhìn đặc biệt ôn hòa. Không giống như  khi tỉnh giấc, không còn là một con nhím lúc nào cũng muốn xù lông dọa người, đã vậy lại còn không nhu thuận.

Ngô Phàm ngồi đối diện với cậu, nhịn không được liền với tay qua xoa xoa mái tóc của Xán Liệt, từng cử chỉ đều thật nhẹ nhàng vì sợ rằng sẽ đánh thức cậu.

          Một lúc sau, Ngô Phàm cảm thấy mình thực sự đã bị bỏ qua, hắn đã quyết định phải đánh thức Xán Liệt. Cái tên ngốc này, đồ đại lười, chỉ biết ngủ.

          Hắn cao hứng muốn nắm lấy tay của cậu nhưng cuối cùng bàn tay dừng lại giữa không trung, hắn vẫn không đủ nhẫn tâm mà đánh thức cậu. Sau đó lặng lẽ chờ đợi cho đến khi tất cả mọi người rời khỏi thư viện, trên thế giới như thể chỉ có hai người bọn họ. Ngô Phàm từ từ ngồi xuống, đem Phác Xán Liệt đặt trên lưng mình.

          Phác Xán Liệt mơ mơ màng màng nghĩ mình đang chìm trong giấc mơ, giật mạnh tóc trên đầu Ngô Phàm, phun ra khí nóng, “Anh tới rồi? Tại sao lại luôn luôn lỡ hẹn? Tôi thực sự nổi giận vì thái độ nói chuyện của anh đối với tôi đấy! Anh phải xin lỗi! Nếu không, tôi bóp chết anh ah ha … “

          Xán Liệt vươn móng vuốt  mà tiến tới cổ Ngô Phàm nhưng bàn tay lại không có chút khí lực nào.

          Ngô Phàm trong ánh mắt có chút cưng chiều cùng sủng nịnh nhưng chính hắn lại không hề phát hiện. Hắn kéo hai chân của Xán Liệt lại, hướng sân trường  trống trải mà đi tới.

          Xán Liệt cứ lẩm bẩm , thỉnh thoảng lại kéo qua kéo lại cổ Ngô Phàm, “Này, như thế nào giấc mơ này rất thật ah! Người này hình như là Ngô Phàm a!~~~”

          Tựa như bị say rượu, Phác Xán Liệt như nổi điên. hắn vẫy vẫy tay trước mặt  Ngô Phàm hét lên: ” Chính là Ngô Phàm a~~~~~~~~~!”

          Ngô Phàm nhanh chóng lấy tay bao phủ  miệng hắn , môi Xán Liệt thật mềm ngọt ngọt, thật khiến người ta lâm vào kích động, Ngô Phàm tâm dấy lên một tia rung động, trái tim như có hàng kiến bò, ngứa ngáy khó chịu.

          Phác Xán Liệt vóc dáng rất cao, cảm giác cõng cậu không giống như cõng  Lộc Hàm. Lộc Hàm rất nhẹ ,cõng y, hắn có cảm giác thật thỏa mái. Chính là, cõng Xán Liệt cho dù mệt chết đi, Ngô Phàm thế nhưng lại tồn tại một loại niềm vui không thể nói lên lời.

          Xán Liệt dần dần chìm vào giấc ngủ một lần nữa, không thèm đáp lại, ngoan ngoãn biến một con búp bê yên tĩnh mà ngủ. Ngô Phàm toát mồ hôi, một hơi chạy tới tầng năm.

          “Tiểu ngốc tử, đã trở lại!” Ngô Phàm nhoẻn miệng cười, đang muốn mở cửa, cánh cửa lại đột nhiên mở ra.

          Nụ cười liền đông cứng.

          Lộc Hàm trên mặt tràn ngập sợ hãi cùng nghi hoặc, lập tức biến thành bình tĩnh cùng thân thiện.

          “Xán Liệt làm sao vậy?” Hắn quan tâm nhìn Xán Liệt. Ngô Phàm giải thích: “Cậu ấy uống rượu, Trương Nghệ Hưng gọi điện thoại cho mình, nói mình đến đón Xán Liệt.”

          Lộc Hàm vẻ mặt không tin, nhưng vẫn nói: “Mau mau đem cậu ấy đặt trên giường đi, đã khuya, cậu cũng đi ngủ sớm một chút.”

          Ngô Phàm không nói lời nào. đi qua phòng khách, đi về phía phòng Xán Liệt.

          Lộc Hàm đứng sau lưng hắn yên lặng  mà nhìn.

          Không có mùi rượu, không có uống say. . . Ngô Phàm, từ lúc nào cậu đối với mình lại không thành thực như vậy ?

          Tất cả mọi thứ đang thay đổi, Lộc Hàm cố gắng khôi phục, nhưng dường như mọi thứ lại xảy ra quá nhanh. Trong thời gian ngắn, y đã không thể thay đổi tình huống.

          Lộc Hàm nằm ở trên giường, như đang có điều thực sự cần phải suy nghĩ. Nếu như không có Ngô Phàm, không biết cuộc sống của mình sẽ biến thành bộ dáng gì nữa, nhưng y biết nếu mọi chuyện xảy đến như vậy, bản thân thực sự sẽ không thể chịu đựng được.

          Hắn nở nụ cười khổ, dù không muốn thừa nhận, nhưng đúng là sự xuất hiện của Phác Xán Liệt thật sự đã làm mọi thứ thay đổi rất nhiều, chính là cậu ta sẽ thật khó khăn mà nhận ra được cái loại tình cảm này, nó quá mờ nhạt. Lộc Hàm cảm thấy những kỷ niệm tươi đẹp kia cuối cùng cũng sẽ bị tan vỡ thành những mảnh nhỏ, xa xôi, mờ ảo,  rồi cũng dần tan biến.

 

        —————————– chương thứ năm hoàn————————————-

 

8 responses

  1. Yu Cherry Nguyễn

    Lộc Hàm yêu kiểu ích kỉ thế nào í =”=
    em nghĩ chắc Ngô Phàm đối Lộc Hàm là cảm kích, vì là thanh mai trúc mã chứ k phải tình yêu , nó giống 1 loại tình thân , anh em chí cốt , kiểu thế
    Còn vs Liệt Liệt mới là tâm rung động mà ng k hay biết :v ~~

    19/07/2013 lúc 4:00 Chiều

    • Thích Xán mà :3

      19/07/2013 lúc 4:03 Chiều

      • Yu Cherry Nguyễn

        ss là cái Shin Yong Ah hắc tiểu linh miêu hay Shin Dranix ạ O__O??

        19/07/2013 lúc 4:05 Chiều

      • sao =)))) cứ gọi ss là Shin thì được rồi =))

        19/07/2013 lúc 4:19 Chiều

  2. Yu Cherry Nguyễn

    hiuhiu ss ơi 2 ngày r~~ có TT 15 chưa ạ O__O??

    19/07/2013 lúc 4:04 Chiều

    • Yu Cherry Nguyễn

      à em thấy r`

      19/07/2013 lúc 4:15 Chiều

  3. Ý ý chuyện cx HE phải hem nàng????Mà thg Xán nó nói moứ cute qué

    25/07/2013 lúc 2:42 Sáng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s