Hồng Diệp Phiêu Linh

[KrisYeol|Đam Mỹ] Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình – Chương 6

         

★Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình★ (PhàmLiệt)

 

75009b345982b2b783a21f3031adcbef77099bcd

(Pic mượn từ Tham Tình Xa Ái – KrisYeol đồng nhân)

Au : Hồng Bài Tiểu Tương (红牌小二酱)

Tên gốc : Thất Luyến Trận Tuyến Liên Minh

Thể Loại : Đồng nhân văn, Nhất công nhất thụ, Hiện đại học đường,  Thanh Thuỷ văn, Ngược Tâm (link bản raw)

Editor : Tiny

Beta : Shin KY

Tình Trạng bản gốc : Đã hoàn (28 chương) 

Nhân vật : Ngô Diệc Phàm x Phác Xán Liệt (Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng)

                                    

Chương thứ sáu

 

          Khi  Xán Liệt tỉnh dậy, thấy mình đang bình yên mà ngủ trên giường trong ký túc xá, cậu thật muốn biết Ngô Phàm đã làm cách nào mà có thể đem cậu trở về.( Sao Xán lại chỉ nghĩ là Phàm đưa bạn về vậy?)

          Quần áo mặc ngày hôm qua chưa thay, cậu có chút choáng váng mà suy nghĩ, chẳng lẽ mình lại muốn như tình cảnh xảy ra như trong các bộ phim trên truyền hình, Ngô Phàm kia sẽ thay quần áo cho mình sao!?

          Xùy . . . Nghĩ cái gì..Thật ngu ngốc. . .

          Thực sự … bây giờ không biết làm thế nào để đối mặt mới tốt a!

          Khi đi đánh răng rửa mặt, thấy  dấu vết xanh tím trên miệng Lộc Hàm, vừa nhìn cũng biết là bị đánh. Xán Liệt thân thiết hỏi y làm sao vậy , Lộc Hàm lộ một nụ cười bất lực nói: “Một vài sinh viên nháo loạn, tôi là trưởng ban kỷ luật,hôm qua đã cố gắng khuyên can, kết quả … bị đánh, thực thảm.”

          Xán Liệt có chút thông cảm nhìn Lộc Hàm, “Rất đau đi?”

Lộc Hàm quay đầu nhìn về phía gương soi, nói một câu mang nặng hàm ý       

  “Tinh thần  còn đau đớn hơn.”

Ngụ ý của lời nói là tinh thần đã phải chịu một trận đả kích thật lớn, nhưng mà…có thể cho tinh thần của Lộc Hàm bị tác động lớn như thế, đơn giản chỉ có thể là. . .

Xán Liệt không nói quá nhiều, Lộc Hàm mỉm cười, một nụ cười hoàn toàn tinh khiết như không nhiễm một chút vấy bẩn nào. Y tránh sang một bên để Xán Liệt sử dụng phòng tắm trước, dựa người vào trên cửa, nói: ”  Xán Liệt, cậu có muốn tham gia vào câu lạc bộ nào không?” 

 

          Xán Liệt vừa súc miệng vừa nói: “Không, tôi không có năng khiếu đặc biệt gì lại còn lười biếng.”

          Lộc Hàm nói nhỏ : “Như  này đi, nếu có cơ hội, cậu có thể đến thi tuyển vào một câu lạc bộ đi. Bên liên lạc thực sự là đang thiếu người, cậu đến đó, tôi có thể giúp cậu.”

          Xán Liệt không cần suy nghĩ mà từ chối, cậu không phải không biết hội học sinh đáng sợ cùng đen tối như thế nào. Mình là kẻ  không quyền không thế, vào đó để bị người khác chà đạp dưới chân sao. Như vậy thì còn đáng sợ hơn giao du với kẻ xấu nữa.

          “Tôi còn có việc phải làm, cảm ơn ý tốt của anh.”

          Lộc Hàm trên mặt vẫn  như trước nở nụ cười “Cậu bây giờ làm việc ở đâu?”

          “Ở gần đây có một nhà hàng cơm Tây, hai mươi phút đi xe buýt là có thể đến “

          “Oh, khi nào tôi và Ngô Phàm sẽ cùng đến đó.”

          Xán Liệt ngây người một chút, nói: “Được. . Tốt.”

          Lộc Hàm không còn nói gì thêm, Xán Liệt nhanh chóng đánh răng. Lộc Hàm dường như chậm rãi suy tính : biết thế đã không là học trưởng nhiệt tình mà dẫn đường cho tên này. Mờ nhạt tồn tại một tầng địch ý, là vì mối quan hệ với Ngô Phàm sao.

          Khi Xán Liệt nhìn thấy Ngô Phàm bưng theo chậu rửa mặt muốn đi tới phòng tắm,cậu đối với Ngô Phàm chẳng hiểu sao tự nhiên lại đỏ mặt.

          “Cậu chờ một chút.” Ngô Phàm để chậu rửa mặt xuống, trở về phòng của mình, chốc lát đã trở lại đưa cho Xán Liệt một quyển sách.

“Đây là tập vở ghi năm nhất của tôi, có thể giúp cậu một vài thứ.”

Những ngón tay thon dài như ngọc, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, khi   Xán Liệt nhận lấy mấy cuốn sách đó vô tình chạm nhẹ vào các ngón tay của hắn, hơi khô khan nhưng thực ấm áp, như một tia điện xoẹt qua toàn bộ thân thể của Xán Liệt, nhe nhàng hòa vào máu của cậu .

          Hai người cứ như vậy đứng yên, tựa hồ, chỉ có thể hô hấp.

          “Ngô Phàm?” Lộc Hàm đi ra liền nhìn thấy hai người bọn họ chỉ đứng yên ở đó, một câu cũng không nói.

          Xán Liệt lấy lại tinh thần, ngay lập tức cầm lấy cuốn sách, vòng qua Ngô Phàm mà đi ra ngoài.

          Lộc Hàm không nói một lời nào, Ngô Phàm cũng thẳng đi vào phòng vệ sinh.

          Tim Xán Liệt nhảy múa loạn lên trong lồng ngực, rất nhanh đi đến phòng học .

          Buổi chiều không có tiết, khi đi ăn Xán Liệt đã bị mọi người trong lớp vây quanh

          “Xán Liệt ah, chiều nay sinh viên năm nhất và năm hai chúng ta có trận đấu bóng rổ, cậu cũng đi chứ!”

          Xán Liệt trừng mắt to, “Mình á? Không được”

          “Không được gì chứ? Cậu cao như vậy mà ! Ai nha! Đi đi, đi tới đó! Dù sao

quay về ký túc xá cũng thật nhàm chán.”

Chơi bóng với chiều cao có quan hệ gì chứ ? ! Trong khi Xán Liệt còn đang rầu rĩ mà suy nghĩ , mấy người kia đã đem cậu kéo tới sân thể dục.

Người đi bên cạnh Xán Liệt đột nhiên ở giữa sân bóng giơ tay lên vẫy vẫy           

   “Ah, tớ tìm được người tới rồi này!”

          Vì vậy tất cả mọi người đều nhìn về phía Xán Liệt, Xán Liệt cảm thấy giờ khắc này  như ngừng luôn hô hấp. Bởi vì, Ngô Phàm cũng ở đây ,hắn  đang nhìn cậu, trong mắt tràn đầy cảm xúc mà cậu không thể nào hiểu được.

          Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Ngô Phàm nhìn sang hướng khác. Trận đấu đã bắt đầu, vì vậy Xán Liệt mạc danh kỳ diệu bị đẩy tới sân bóng rổ.

          Trận đấu đã diễn ra được một nửa, Xán Liệt cảm thấy Ngô Phàm là mẫu người mà khi làm bất cứ chuyện gì cũng đều thực sự xuất sắc. Hắn tuyệt không khách khí, nhất quyết phải phân cao thấp.  Trận đấu này sao lại giống như trên chiến trường vậy? Ngươi không chết thì ta chết….

          Xán Liệt đối với bóng rổ không có kỹ năng tốt, nhiều lần đều bị người khác  cố ý mà đẩy tới đẩy lui, thậm chí bị ngã xuống. Ngô Phàm cũng không thèm liếc mắt tới cậu.

          Ít nhất cũng ở cùng ký túc xá nha, cũng không liếc cậu một cái!

          Xán Liệt giận dữ mà suy nghĩ, đứng dậy võ vỗ bụi, nhìn lên: 72 vs 65.

Đội Xán Liệt thua, đến bây giờ cậu mới biết Ngô Phàm thật ra còn có cái biệt danh “Vua ném rổ ” .

          Bỗng nhiên cũng có chút không phục, rất muốn  được hắn chú ý, vì thế Xán Liệt âm thầm ở lại một mình. Ánh hoàng hôn kéo dài thân ảnh in dưới nền sân bóng của cậu, toàn bộ sân thể dục tựa hồ chỉ còn lại một mình Xán Liệt.

 

          ” Boom – Boom “

Bị một quả bóng rơi trúng đầu, ngay cả một quả bóng cũng muốn chống đối cậu. Xán Liệt ảo não mà suy nghĩ, chính là cậu nhìn thấy gương mặt Ngô Phàm phản chiếu trên giỏ bóng rổ. Không hiểu sao mà cảm thấy khó chịu. Xán Liệt đứng tại chỗ, trên khuôn mặt của cậu đều là mồ hôi, điều chỉnh một chút hơi thở của mình, giơ hai tay cầm bóng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào giỏ bóng rỗ.

          Thời điểm đang muốn phát lực ném bóng, từ phía sau, một đôi tay bỗng nhiên cầm tay lấy bàn tay của mình, thanh âm có chút lười nhác.( nắm tay, nắm tay, a~~~~)

          “Ném rổ phải chú ý tập trung lực, nếu không thế nào cũng không thể ném trúng?”

          Xán Liệt kinh ngạc quay đầu lại, Ngô Phàm cúi đầu mà cười, lúc này người kia cũng đang nhìn cậu.

          Cánh tay hắn vòng qua người, Xán Liệt không khỏi có chút đỏ mặt. May mắn rằng cậu đứng phía trước nên hắn không thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng của mình. Hoàng hôn đang dần buông xuống, trong ánh mắt Ngô Phàm như là  ẩn hàm chứa  hàng ngàn kim sa , lấp lánh , đặc biệt mê người, còn phảng phất một loại ma lực. Hắn đối với người khác thực lạnh nhạt, nhưng lại là một người vô cùng tốt. Xán Liệt ngây dại mà chìm trong  đôi mắt ấy, vội nuốt một ngụm nước bọt, sau đó quay đầu đi.

          Tay hắn nắm nhẹ tay của cậu, có một loại xúc cảm thật đặc biệt, thật thoải mái. Bàn tay của hắn rất lớn, rất dầy, khiến cho người ta có cảm giác an toàn, tựa hồ lúc này mọi thứ đều được bàn tay ấy che chở, bảo vệ, tất cả đều trở nên không còn đáng sợ nữa.

          “Nhìn này, phải làm như thế này.” Thời điểm Ngô Phàm mở miệng nói chuyện, một làn hơi nóng nhẹ thổi qua cổ Xán Liệt   

“Lừa đảo—— “

Trúng rổ.

          Xán Liệt hưng phấn mà nhảy múa, dùng bả vai đụng bả vai Ngô Phàm. Sau đó ý thức được làm như vậy sẽ khiến hắn cảm thấy mình là người tài giỏi, đắc ý vênh váo?( người ta giỏi thật mà)

          Anh mắt  Ngô Phàm mang theo cưng chiều, hắn cũng không biết mình vì cái gì mà lại đến đến sân bóng rỗ. Trực giác nói cho hắn biết,  Phác Xán Liệt là một người không dễ chịu thua.Trong trận vừa rồi thấy cậu đối với mình nghiến răng nghiến lợi. Biểu tình hung dữ đó Ngô Phàm lại chẳng thấy đáng sợ mà ngược lại còn cảm thấy siêu cấp đáng yêu.

          Ngô Phàm ho nhẹ một tiếng, nhặt quả bóng lên, nói: ” Trở về ký túc xá thôi, người toàn mùi mồ hôi !” Nói xong liền khoác vai Xán Liệt như đã quen từ rất lâu mà đi về.

          Xán Liệt trong lòng lại loạn, không biết nên nói cái gì cho tốt, ayda! Mình từ  khi nào thì biến thành như vậy hả? !

          “Bây giờ cậu vẫn còn làm thêm trong nhà hàng kia hả?” Ngô Phàm ném lại bóng rổ, đuổi theo cậu.

          Xán Liệt lên tiếng, “ Đúng vậy! Tôi tính sẽ làm lâu dài ở đó”

          Ngô Phàm suy nghĩ một chút, nhìn khuôn mặt non nớt ngây ngô của cậu, cảm thấy trái tim lại đập loạn, đây là một loại cảm giác đối với Ngô Phàm là

 ….. phi thường kỳ quái.

          “Sẽ mệt mỏi đó? Bây giờ cũng không có nhiều người giống như cậu ra ngoài làm thêm ! Cậu lại còn làm cái công việc bồi bàn vất vả như thế.”

          Xán Liệt cảm thấy như hắn đang khen ngợi mình, vì thế khiêm tốn trả lời: “Không sao cả, dù sao học tập cũng thật nhàm chán, không bằng đi ra ngoài tiếp xúc với xã hội nhiều hơn một!”

          Mặt trời dần dấu mặt, bầu trời chiều nhẹ nhàng, ôn hòa mà bao phủ thân hình của hai người con trai đang song bước cùng nhau. Chiều cao tương xứng, Ngô Phàm tuy nhiên có cao hơn một chút, cánh tay to lớn nhẹ khoác trên vai Xán Liệt tựa như một chiếc áo choàng. Xán Liệt liền hỏi: “Vậy còn anh, vì cái gì cũng phải đi làm thêm? Công việc của anh còn kiếm được nhiều tiền hơn của tôi nữa.”

          Ngô Phàm nhíu nhíu mày, hắn nắm chặt tay, nhìn qua có chút nghiêm túc.

          “Tôi thích công việc này.” Hắn vẫn tiếp nhưng sao trong lời nói lại phảng phất nhiều phân ưu thương. Dường như là một chủ đề rất dài, một khi gợi lên, nó sẽ kéo theo rất nhiều thứ, nhưng Xán Liệt vẫn nguyện ý nghe.

          “Anh học song song 2 bằng đại học? ! Thật sự là quá lợi hại !” Xán Liệt từ đáy lòng địa bội phục. Ngô Phàm lơ đễnh, “Thi vào trường đại học kia không đỗ, cho nên chỉ có thể tới chỗ này, ngay cả mình nguyện vọng vào ngành nào cũng là nhắm mắt chọn bừa”

          Lời này khi nghe lại như có chút tự giễu, Xán Liệt cảm giác cái này nhất định là có liên quan đến một chuyện nào đó trong quá khứ . Cậu vừa định mở miệng, phía trước có tiếng chuông.

          “Cẩn thận!”

          Ngô Phàm một tay kéo Xán Liệt qua, đem Xán Liệt tránh né đại họa, người kia đi xe thực quá nhanh, có thể nói là như quái xế.  Cũng có thể người ta nghĩ  hiện tại trong sân trường thật vắng người.

          “Không sao chứ?” Ngô Phàm cư nhiên có chút khẩn trương cùng lo lắng.

          Xán Liệt còn chưa hoàn hồn, cậu sợ tới mức ngây dại. Kỳ thật hắn sợ phản ứng của Ngô Phàm, vì thế ngượng ngùng nói nhỏ: “Thực xin lỗi, tôi lại không chú ý .” Lần trước hắn  dã nhắc nhở cậu phải chú ý đi đứng an toàn, kết quả. . . Ngô Phàm vỗ vỗ vai hắn, xoa nhẹ  đầu cậu, “Lần này là  tại tôi với cậu nói chuyện hại cậu phân tâm .”

          Xán Liệt khoát tay, “Không, là tôi sơ ý , tại tôi. . .”

          Cậu phẫn nộ nói, Ngô Phàm khẽ nhếch môi.  Xán Liệt nhìn lướt qua Ngô Phàm, thấy Lộc Hàm ôm sách đã đi tới.

          Lộc Hàm luôn là trợ thủ đắc lực các thầy cô trong khoa, học tập chưa bao giờ qua loa, cho nên đặc biệt nghiêm túc, thường lui tới phòng tự học.

          Ngô Phàm cảm thấy có chút băn khoăn, bình thường đều là hắn cùng Lộc Hàm tự học. Nhưng gần đây, dần dần, hắn cùng Lộc Hàm vô tình mà bất hòa

Vấn đề không nằm ở phía Lộc Hàm , mà là chính hắn.

          Lộc Hàm tươi cười đi tới, y mặc màu  áo sơ mi kẻ caro màu xanh biếc nhìn  đặc biệt thanh thuần, mái tóc cũng được chải gọn gàng. Trong khi Xán Liệt thì lại như một mớ hỗn độn, có lẽ là bởi vì  vừa rồi mới chơi bóng rổ xong.

          “Ngô Phàm, Xán Liệt! Cùng nhau chơi bóng sao?”

          “Ừ.”

          “Ừ.”

          Hai người đồng thanh trả lời, Lộc Hàm một chút  cũng không thay đổi  sắc mặt. Y tiến đến giữa hai người, nói: “Vậy cùng đi ăn cơm đi!

          Lộc Hàm cùng Xán Liệt nói chuyện có chút căng thẳng, thật đáng cười. Ngô Phàm đi phía ngoài cùng, như có như không nhìn phong cảnh bốn bề, không biết đang suy nghĩ gì.

          Xán Liệt phát hiện Lộc Hàm tuy rằng đang cùng mình nói chuyện nhưng ánh mắt cũng không rời khỏi người Ngô Phàm. Điều này làm cho cậu có chút ghen tị. Không biết vì cái gì, có lẽ là ghen tị với tình từ nhỏ đến lớn cảm của Lộc Hàm và Ngô Phàm, bất luận kẻ nào đều không thể thay thế được.

          Xán Liệt trong suy nghĩ có chút mất mát, cậu cuối cùng cũng chỉ lặng lẽ thích một người như thế mà thôi.

Hôm nay Xán Liệt được nghỉ làm sớm, lại đi dạo một vòng.  Lúc này nhìn thấy một cô gái ngồi ở bên lề đường đối diện, mặc một chiếc váy voan màu lam, nhìn thật ngọt ngào, còn hàm chứa ý cười, mang theo vẻ xinh đẹp có chút nhợt nhạt cùng thanh khiết.

          Xán Liệt dừng bước, cô gái kia đi đến trước mặt hắn, ý cười trong suốt “Bạn học, bạn có thể cho tôi số điện thoại của cậu? Hoặc là cùng một chỗ với tôi đi ?” Cô gái hất nhẹ mái tóc, Xán Liệt liền thấy đối diện là mộtquán café lại có mấy người hướng cô gái này mà nháy mắt.

          “Vì  sao?” Xán Liệt là một người thích vui đùa.

          “Bạn xem, bạn học của tôi đều ở đây, chúng tôi đang chơi trò chơi mạo hiểm. Và tôi đã thua, cho nên trong vòng 10 phút phải tìm một chàng trai lấy số điện thoại di động của mình, hơn nữa phải đi vào bên trong kia.” Cô gái mặt có chút ửng đỏ, nhìn qua thật lay động lòng người.

          Xán Liệt lắc đầu, “Thực xin lỗi, đã đến lúc tôi phải quay về trường học.”

          Cô gái kia nhìn cậu chuẩn bị bỏ của chạy lấy người, liền vội vàng kéo cậu lại, mặt hoàn toàn đỏ lên .

          “Xin chờ một chút một chút! Cầu xin cậu giúp giúp tôi ! Hay là. . . Hôn tôi một cái! Hôn tôi một cái cũng được !”

          Xán Liệt quay đầu lại thấy cô gái trong mắt vẻ chân thành tha thiết, bỗng nhiên có chút cảm động, tựa như đang ở khẩn cầu người nào đó giúp mình, vì thế tươi cười, “Như vậy sao?” Với tốc độ sét đánh, một cái hôn nhẹ (*không được, tuyệt đối không được~ Hức, xem như bobo vậy*). Những người đứng đối diện bên đường đều thật sự nghĩ hai người đã thân nhau rồi, lập tức nháo loạn thanh ngay cả Xán Liệt cũng nghe được .

          “Được rồi! Tôi đi đây! BYE~” Xán Liệt cầm cái túi hướng xe bus đi đến.

          Cái cô gái kia một hồi lâu mới kịp phản ứng, hướng Xán Liệt lớn tiếng hét:   

         “Hạ Vi! Mình tên Hạ Vi!”

          Hạ vi nhón nhón chân, lại chỉ nhìn thấy Xán Liệt phất phất tay, thẳng đến khi biến thành một điểm nhỏ lẫn trong đám người.

          Có một loại dự cảm, chúng ta về sau sẽ gặp lại!

================== chương thứ sáu hoàn =====================

 

Gần bắt đầu ngược rồi đó :”>

One response

  1. Yu Cherry Nguyễn

    ôi có khi nào cô kia có quan hệ gì vs Phàm hoặc Hàm k >__< ~~ rắc rối đây ~~

    20/07/2013 lúc 4:33 Chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s