Hồng Diệp Phiêu Linh

[KrisYeol|Đam Mỹ] Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình – Chương 12

 

★Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình★ (PhàmLiệt)


 

75009b345982b2b783a21f3031adcbef77099bcd

(Pic mượn từ Tham Tình Xa Ái – KrisYeol đồng nhân)

Au : Hồng Bài Tiểu Tương (红牌小二酱)

Tên gốc : Thất Luyến Trận Tuyến Liên Minh

Thể Loại : Đồng nhân văn, Nhất công nhất thụ, Hiện đại học đường,  Thanh Thuỷ văn, Ngược Tâm (link gốc)

Editor : Tiny

Beta : Shin KY

Tình Trạng bản gốc : Đã hoàn (28 chương) 

Nhân vật : Ngô Diệc Phàm x Phác Xán Liệt (Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng)

 

 

          Chương thứ mười hai

          “Alo? Là Vi Vi sao? Tôi, Phác Xán Liệt đây.”

          Xán Liệt căn bản không suy tính gì thêm, liền về vui vẻ về nhà, cậu muốn tìm một người bạn để cùng vui chơi. S thị lần đầu tiên mang lại cho cậu cảm giác xa lạ, làm cho cậu rất chán ghét.

          “Làm sao vậy?” Hạ Vi vội vàng ra ngoài gặp Xán Liệt. Ở hoa viên,tuyết rơi đã chất thành một lớp dày, có rất nhiều cha mẹ đưa con đến vui đùa hoặc cũng có thể đến đây ngắm hoa mai nở.

          Xán Liệt thấy thời tiết rất lạnh, cậu mặc tầng tầng lớp lớp áo, nhìn thật giống như cái một bánh chưng vậy. “Tôi, tối qua đã làm một việc rất ngu ngốc, bây giờ phải làm sao đây?”

          “Hả?” Hạ Vi không rõ cho nên hỏi lại.

 Xán Liệt buồn rầu  nói: “Tôi nghĩ, tôi vừa thất tình .”

          Nhìn hàng lông mi hạ xuống, đôi mày nhíu lại của cậu, Hạ Vi hơi nhếch môi, cười nói: “Cậu thật lòng thích đối phương?” Xán Liệt gật gật đầu, có chút ngượng ngùng.

Hạ Vi vỗ vỗ lưng cậu, Xán Liệt một trận ho khan, Hạ Vi nhìn bộ dáng hối lỗi của cậu nhẹ nhàng nói: “Nếu thích thì dũng cảm theo đuổi! Ngàn vạn lần đừng nói buông tay, bằng không sau này, cả đời sẽ hối tiếc!”

          Nàng bày ra bộ dáng hung dữ mà hù dọa Xán Liệt, cậu bị nàng dọa nở nụ cười, vẫn tiếc nuối nói: “Nhưng là tại tôi hôm qua nói…”

Hạ Vi ngồi xuống, không biết tại sao giọng nói của nàng như bị bóp nghẹn lại : “Đó là chuyện ngày hôm qua,  là người ấy mà…  da mặt phải dày một chút…”

          Nói xong mạnh mẽ đứng lên , “Hiện tại cậu nên thư giãn một chút đi!”

          Nàng vo tròn một quả cầu tuyết, ném về phía Xán Liệt , Xán Liệt “A~~~” một tiếng kêu lên.

          Cứ như vậy cùng Hạ Vi vui vẻ ném tuyết. Bọn họ vo những viên tuyết thật to, đùa nghịch hồn nhiên như những đứa trẻ .

Xán Liệt nhớ tới Ngô Phàm, nếu cùng Ngô Phàm đi đến đây sẽ thật vui, đáng tiếc, hắn  sẽ không cùng mình vui đùa một trò chơi trẻ con như vậy!

          Chính là, Xán Liệt không thể biết, Ngô Phàm luôn yêu thương cậu, so với cậu có lẽ còn nhiều hơn. Hắn sẽ không bao giờ cười nhạo Xán Liệt ngây thơ, ngược lại còn tình nguyện cùng cậu ngây ngốc nữa.

          Chơi đùa đã thấm mệt. Xán Liệt liền nằm trên mặt đất, há miệng thật to mà thở hồng hộc.

          Hạ Vi ngồi ở bên cạnh cậu”Thế nào? Đã thấy vui hơn rồi chứ?”

          Xán Liệt gật gật đầu, cảm kích nói: “Rất vui! Vi Vi , thật …”

          Hạ Vi lập tức chặn ngang lời của cậu, “Tôi ghét nhất trong lời nói lúc nào cũng chỉ là rất cảm ơn hoặc thực xin lỗi! Cho nên ngàn vạn lần đừng nói với tôi như thế”

          Xán Liệt cảm động, Hạ Vi thật là một cô gái rất tốt, đôi khi nàng ăn nói rất lỗ mãng nhưng  thái độ của nàng luôn làm người khác phải suy nghĩ.

          “Vi Vi, cậu là một cô gái rất tốt.”

“Tôi không có hoàn hảo thế đâu, là một cô gái buông thả thì đúng hơn đấy..”

          Khi nói lời này, nhìn nàng có vẻ gì đó thật đơn độc, không giống với bộ dáng ngày thường.

          Xán Liệt không nói lời nào, chỉ im lặng  ngồi cùng Hạ Vi nhìn lên bầu trời, cậu bỗng nhiên muốn biết Ngô Phàm hiện tại đang làm gì?

          Ha ha, chắc là đang cùng Lộc Hàm một chỗ đi…

          Lộc ba buổi sáng làm một lần kiểm tra toàn diện, đến giữa trưa liền tỉnh, ông cương quyết muốn về nhà.

          “Tôi không chịu được mùi thuốc, không khí tràn ngập mùi sát trùng cùng không khí của bệnh viện, mau mau về nhà!” trong giọng nói vẫn còn vẻ mệt mỏi còn có một chút lo lắng, vì thế buổi chiều đã làm thủ tục xuất viện  mà quay trở về nhà.

          Trên xe ông nói với Ngô Phàm : “Ngô Phàm này, con ở lại nhà ta đón nguyên đán đi, tạm thời đừng quay về trường học .”

          Ngô Phàm sửng sốt một chút nhưng lúc sau lại gật đầu đáp ứng.

          Lộc Hàm cầm tay ông, không nói gì mà tỏ vẻ cảm động cùng vui mừng.

          Khi Lộc Hàm cùng Ngô Phàm đỡ Lộc ba xuống xe, Lộc mẹ chạy tới cùng đỡ  Lộc ba lên lầu, hơn nữa còn phân phó Lộc Hàm mang Ngô Phàm đi ăn cơm.

          Ngô Phàm ngồi ăn cháo lại không yên lòng, Lộc Hàm biết trong lòng hắn không muốn ở lại nhà mình, đang muốn gắp cho hắn  một chút đồ ăn, nhưng cuối cùng lại dừng lại giữa không trung , không biết có nên  đưa qua hay không.

          Ngô Phàm gắp lấy, bỏ vào bát của chính mình, Lộc Hàm thản nhiên nói : “Ngô Phàm, cậu nếu không muốn ở lại nhà mình, có thể quay về trường.”

          Ngô Phàm mỉm cười nói: “Cậu lại đang nói ngốc gì vậy , yên tâm, tôi sẽ không đi, là tôi tự nguyện quay về  cùng cậu, một mình cậu sẽ rất mệt .”

          Lộc Hàm gật gật đầu, đồ ăn trong miệng như thế nào cũng nuốt không trôi, y khó chịu đến mức muốn phun ra.(O_O)

          Lộc Hàm sau khi ăn xong, đi lên trên lầu chăm sóc Lộc ba, Lộc mẹ đi xuống dưới thấy Ngô Phàm đang thu dọn chén bát liền đi qua nói: “Ngô Phàm này, con trước đi nghỉ ngơi đi, việc này hãy để dì làm, được không?”

          Ngô Phàm cũng không nhiều lời từ chối, tránh ánh mắt thân thiết của Lộc mẹ, đi thẳng lên lầu.

          Qua khe cửa phòng Lộc ba, mơ hồ nghe được tiếng người.

          “Ba, cho dù là một mình, con cũng sẽ đi du học, ba sẽ không phải nói thêm gì nữa .”

“Con, đứa nhỏ này.” Lộc ba làm sao mà không hiểu  tâm tư đứa con này chứ, chính là Lộc Hàm tính tình cứng đầu, không chấp nhận được nửa điểm qua loa, nhưng có một số việc, làm người cha mẹ cũng không muốn vạch trần.

“Con cũng đi nghỉ ngơi đi, ba không sao rồi.  Con còn trẻ, đừng luôn thức đêm, ba của con là người có mệnh tốt mà…”

Lộc Hàm trong lòng thầm mắng ba, sao lại không lo lắng sinh tử như thế chứ. Nhưng vẫn ngồi bên cạnh nhìn ba mà ngủ lúc nào không biết.

Ngô Phàm thấy Lộc Hàm ghé vào mép giường mà ngủ, sợ y cảm lạnh, lấy chiếc chăn bên cạnh đó, nhẹ nhàng đắp cho Lộc Hàm, sau đó lại nhẹ nhàng mà rời đi.

Lộc Hàm ngủ rất nông, y tất nhiên biết là ai, chính là Ngô Phàm, cậu có thể đừng đối với tôi tốt như vậy nữa được không?

          Ngô Phàm trở lại phòng, trong tay cầm điện thoại, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình di động, đó là ảnh hắn cùng chụp với Xán Liệt.

          Lúc đó hắn không thích chụp ảnh, là do Xán Liệt nháo loạn ép hắn chụp, Xán Liệt cười đến đặc biệt sáng lạn, mà chính mình vẻ mặt nghiêm túc, đáng sợ muốn chết.

          Xán Liệt luôn luôn có sức cuốn hút, cả người tràn ngập sức sống, nếu về sau không có tôi bên cạnh, cậu cũng sẽ hảo hảo mà sống đi.

          Rốt cục, vẫn là nhấn nút gửi một tin nhắn:

          “Đừng giận anh, được không?”

          Xán Liệt khi nhận được tin nhắn,nước mắt không kìm được mà lách tách, lách tách rơi xuống trên màn hình điện thoại.

          Chỉ tại mình tự nhiên giận dỗi thôi!Ngu ngốc!

          Xán Liệt lau nước mắt, nhưng không biết nên trả lời như thế nào, đơn giản tắt di động ném lên trên giường, cậu nghĩ chờ khi Ngô Phàm trở về sẽ tự mình giải thích với anh.

Nhưng Xán Liệt lại không biết, trong tình yêu không cần tự tôn, nếu bản thân thật sự yêu người kia, cái gọi là tự tôn ấy, bất quá chỉ là cái cớ thôi, ở trước mặt người kia, ta sẽ cam tâm tình nguyện mà làm nô lệ.

          Xán Liệt khi đó lại không rõ, cho nên Ngô Phàm nghĩ cậu không trả lời có nghĩa là bọn họ đã kết thúc .

          Không thể tưởng tượng được… Cư nhiên nhanh như vậy…

          Ngô Phàm tựa vào phía trước cửa sổ, tâm sự nặng nề, hắn càng nghĩ càng cảm thấy được  mình không có khả năng từ bỏ Xán Liệt, chính là… Hắn cảm thấy áy náy với Lộc Hàm, mắc nợ y rất nhiều thứ, mấy thứ này, sẽ có phương pháp giải quyết chứ?

          Ngày nghỉ nguyên đán qua đi, kỳ thật tân niên cũng sắp đến, Lộc Hàm cùng Ngô Phàm thu xếp quần áo quay về S thị.

          Ngày đó, Xán Liệt biết Ngô Phàm phải về trường , cho nên hết giờ học liền chạy đến nhà ga.

Quay về S thị có rất nhiều người, nhà ga chật như nêm cối, giống như chỉ có tiến mà không ra.

          Xán Liệt đứng đó, nhìn không sót một ai.

          Hắn không biết Ngô Phàm khi nào mới tới, cho nên từ sáng sớm đã tới đây .

          Rạng sáng bốn giờ, nhà ga rất lạnh, Xán Liệt cuộn tròn trong một góc của nhà ga, ôm chặt chính mình. Cậu thật hy vọng lúc này có ai đó có thể ôm mình vào trong lồng ngực.

          Người bắt đầu nhiều hơn, cậu liền đứng dậy, đảo mắt nhìn mọi nơi, cố gắng ngẩng cao đầu, chỉ sợ giữa chỗ đông người, Ngô Phàm sẽ không nhìn thấy cậu… Có chút khẩn trương, cũng có chút… Tự trách cùng khổ sở.

          Ông trời bắt đầu vui đùa, tỷ như hoàn cảnh bây giờ của Xán Liêt, lần này Lộc Hàm cùng Ngô Phàm là ngồi xe riêng trở về, Xán Liệt không hề biết, chỉ biết ngồi đợi cho tới trưa, ngay cả nhân ảnh cũng không thấy, chính là cậu không cam lòng, vẫn muốn tiếp tục chờ .

          Có lẽ là buổi chiều mới trở về đi …

          Trương Nghệ Hưng biết Xán Liệt đi đón Ngô Phàm, nhưng khi nhìn thấy Ngô Phàm cùng Lộc Hàm tươi cười tiến vào ký túc xá, hắn ta có một loại dự cảm không ổn, nhất thời tự nhiên bốc hỏa.

          Trương Nghệ Hưng đi lên tặng cho Ngô Phàm một cái cái tát, Lộc Hàm đẩy Trương Nghệ Hưng ra , “Cậu làm cái quái gì đấy? !”

          Trương Nghệ Hưng lạnh lùng nói: “Tôi khinh thường anh!”

          Ngô Phàm không hiểu tại sao mà trúng một cái tát như thế nhưng cảm thấy thật thống khoái.( Vâng! Anh rất thích được hành hạ kiểu này)

          Lộc Hàm kéo Trương Nghệ Hưng ra, dù sao từ nhỏ là con nhà gia giáo làm cho y nhịn được lửa giận, “Có chuyện gì từ từ nói, không được sao?”

Trương Nghệ Hưng hất tay y ra, “Không việc gì phải bình tĩnh! Ngô Phàm, anh có biết hay không hả? Phác Xán Liệt là cái đồ đại đại ngu ngốc, rạng sáng liền rời giường đi ra nhà ga đón anh! Anh *** hỗn đản!”(***, chắc kiểu TMD: con mẹ nó gì gì đấy)

          Hắn xả một hơi, Ngô Phàm ngây người tại chỗ, đầu óc đột nhiên như bị điện giật .

          Lộc Hàm quay đầu nhìn Ngô Phàm, hắn muốn nói gì đó lại phát hiện mình không thể mở miệng được chỉ mấp máy môi, lúc này đây, không muốn ngăn cản hắn, cũng có lẽ là thật sự không thể ngăn cản được.

          Nhìn Ngô Phàm chạy như điên rời khỏi ký túc, Lộc Hàm suy sụp ngồi dưới đất, Trương Nghệ Hưng hai tay đút túi quần, hắn ta vừa rồi không có ý đánh Ngô Phàm , phỏng chừng khi trở về Xán Liệt sẽ cùng hắn tính sổ mất!

          Nhưng Xán Liệt à, cậu hẳn là nợ tôi một món ân tình đi!

          “Lộc Hàm, chuyện của bọn họ, anh không cần nhúng tay vào.” Đây là cấp cho Lộc Hàm một lời khuyên.

          “Nhúng tay? Cậu nói đi, rốt cuộc là ai, là ai làm đảo lộn mọi chuyện như thế này chứ? Hừ.” Lộc Hàm chua xót cười nói, “Ngô Phàm… Nhất định sẽ đi du học !”

          Ngô Phàm chạy như điên trên đường lớn, hắn kéo khăn quàng trên cổ xuống, nắm chặt trong tay.

        [Này! khăn quàng cổ cho anh, về sau nó sẽ thay em, luôn ở bên cạnh anh, sưởi ấm cho anh nha~~~]

Lời nói khi ấy của Xán Liệt vẫn như vang vọng đâu đây, Ngô Phàm đứng ở cửa nhà ga.

          Những bóng người trong nhà ga cơ hồ cũng đã thưa thớt, nhưng dường như trong một góc hẹp bên kia vẫn có một người cố chấp ngồi đó ngóng chờ.

          Ngô Phàm rất muốn hét tên cậu, nhưng không hiểu sao lại không thể cất lên thành tiếng, hai chữ kia vô cớ cứ mắc nghẹn trong cổ họng.

          Chúng ta còn chưa đủ thành thật, đôi khi thầm nghĩ muốn bắt lấy người đang ở trước mắt, lại quên làm sao để tiếp tục bước tiếp khi đã nắm bắt được rồi.

          Con đường nào cũng dài như thế, anh và em có lẽ chỉ là những vị khách vô tình đi lạc vào con đường định mệnh của nhau mà thôi. Nhưng là, anh luôn nguyện ý là một vị khách lưu lại con đường đấy lâu nhất.

          Bởi vì… Anh đã từng yêu em… Thời gian lẳng lặng trôi đi, dòng người vẫn ồn ào, vẫn bước đi hối hả. Lúc này đây, trong không gian này dường như chỉ có Ngô Phàm cùng Xán Liệt.

Trong hành tinh em đang tồn tại đây, anh tựa như một ngôi sao nhỏ tình cờ mà đi qua, nhưng em lại luôn luôn hy vọng, anh có thể vĩnh viễn ở lại thế giới của em, vĩnh viễn .

          Xán Liệt lại đưa mắt nhìn xung quanh, tựa như tìm kiếm người đó là việc quan trọng nhất của đời cậu vậy, chỉ lo sợ một giây phút không tìm kiếm, người đó vĩnh viễn biến mất vậy.

          Cho đến khi cậu quay đầu, đối diện với ánh mắt kia, mọi bóng đen lo lắng cùng sợ hãi lúc trước giờ phút này biến mất không còn chút dấu vết. Có chăng chỉ còn lại ánh mặt trời chiếu sáng toàn bộ thế giới của cậu, ánh sáng tình yêu.

          Ngô Phàm nhìn Xán Liệt đang chạy tới, vì thế hào phóng  mà giang rộng hai tay, như nghênh đón cái ôm của cậu.

          Xán Liệt khóc , hung hăng mà đánh đánh vào ngực Ngô Phàm , Ngô Phàm cũng không hề tránh, mặc cho cậu nháo loạn trên ngực mình.

          Xán Liệt sau một hồi nháo loạn lại ôm chặt cứng Ngô Phàm, Ngô Phàm xoa nhẹ đầu cậu, ôn nhu hỏi: “Em hết giận chưa?”

          Thanh âm nhẹ nhàng, ôn nhu vô cùng làm cho Xán Liệt cảm thấy tâm mình như mềm ra, chỉ có thể gắt gao ôm hắn, nước mắt nước mũi đều lặng lẽ mà rơi xuống. Cậu mặc kệ bộ dạng bây giờ của mình mất hình tượng như thế nào, cậu bây giờ như tiểu hài tử làm mất món đồ chơi yêu quý nhất của mình, sau đó lại một lần nữa tìm lại được, Xán Liệt khóc một trận kinh thiên động địa sau đó lại cười đến xán lạng.

          Ngô Phàm cũng ôm chặt Xán Liệt, chỉ sợ đây chỉ là do mình đang chìm vào giấc mộng, là thứ khiến hắn ngày đêm không thể yên tâm ngủ ngon. Trong giờ khắc này, phải nắm thật chặt, hắn cảm thấy mọi thứ trên thế giới này đều không quan trọng , chỉ có người trước mặt, đó mới là thứ quan trọng nhất với hắn.

          “Anh xin lỗi…” Ngô Phàm giải thích, nâng khuôn mặt của Xán Liệt, Xán Liệt khóc không thành tiếng, chỉ nói: “Không cần… Không cần… Lần sau không được lại bỏ rơi em, về sau xảy ra chuyện gì, chúng ta cùng nhau giải quyết,  được không?”

          Cậu ngẩng đầu nhìn Ngô Phàm, Ngô Phàm gật đầu, cẩn thận hôn  khóe mắt vẫn còn đọng những giọt lệ của Xán Liệt, sau đó, lưu luyến mà hôn cánh môi mềm mại kia.

          Lần đầu tiên hôn môi, hai người đều ngây ngô, tâm tình cũng là phá lệ cao hứng.

          Thật nhớ … cảm giác ngọt ngào đó. Từ nay về sau, luôn ở bên nhau như thế được không?  Sẽ không bao giờ … chia lìa nữa… Liệu có thể không?

 

          ————————– chương thứ mười hai hoàn ——————————-

 

7 responses

  1. thằng Hàm, cũng là vì quá yêu, nên cũng khó trách😦 còn hai đứa kia có sao ko đây >.<

    31/07/2013 lúc 3:27 Chiều

  2. Hiểu luôn =)))

    31/07/2013 lúc 3:42 Chiều

  3. Yu Cherry Nguyễn

    bao giờ hai bảo bối nhà tui mới đc yên ổn ~~ uầy ~ chap này thích Nghệ Hưng nhất =))))

    31/07/2013 lúc 5:26 Chiều

  4. Song Ngư 222

    Kết luận chung là Phàm ca thấy có lỗi nên mới thích bị ăn tát =))
    Nói chung nữa thì người sai chẳng là ai cả, cứ đổ thừa nói là do tình yêu mà. ai chả có lòng ích kỉ trong tình yêu, ng chiến thẳng là người có trái tim của ng còn lại, còn k phải của mình dù có tranh lấy, đến lúc có được lại nhanh chóng mất đi mà thôi,. bé iu là người chiến thẳng chẳng qua phải khổ tận cam lai thôi

    01/08/2013 lúc 3:02 Sáng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s