Hồng Diệp Phiêu Linh

[KrisYeol|Đam Mỹ] Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình – Chương 14

 

★Liên Minh Trận Tuyến Thất Tình★ (PhàmLiệt)

 

75009b345982b2b783a21f3031adcbef77099bcd

(Pic mượn từ Tham Tình Xa Ái – KrisYeol đồng nhân)

Au : Hồng Bài Tiểu Tương (红牌小二酱)

Tên gốc : Thất Luyến Trận Tuyến Liên Minh

Thể Loại : Đồng nhân văn, Nhất công nhất thụ, Hiện đại học đường,  Thanh Thuỷ văn, Ngược Tâm (link gốc)

Editor : Tiny

Beta : Shin KY

Tình Trạng bản gốc : Đã hoàn (28 chương)  

Nhân vật : Ngô Diệc Phàm x Phác Xán Liệt (Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng)

 

  Chương thứ mười bốn

 

     Gần đây Xán Liệt trải qua những ngày tháng sống tựa như hồn lìa khỏi xác       

     “Ayda! Cậu làm cái gì thế hả! Nhìn đi, sao lại đem nước dùng làm đổ lên quần áo của tôi rồi !”

          Xán Liệt lúc này hồn mới trở lại, luôn miệng nói xin lỗi, nữ khách hàng kia lại tuyệt nhiên không gọi món mà trực tiếp yêu cầu gọi quản lí tới. Dù sao đây cũng là nhà hàng Tây, phục vụ phải hảo hảo mà mời chào khách hàng mới có thể  giữ chân khách quen.

          Khi Quản lí tới, sắc mặt hắn phi thường không tốt, nhưng vẫn nở nụ cười nói     

     “Phu nhân yên tâm, chúng tôi sẽ giúp bà lau sạch, còn nữa chúng tôi sẽ hoàn toàn chịu mọi chi phí cho bữa ăn này.”

          Nghe xong lời này, nữ khách hàng lại quay mặt đi, dùng ánh mắt khinh thường mà nhìn Xán Liệt, cậu cứ như vậy bị quản lí đưa ra phía sau trách cứ.

          “Phác Xán Liệt , cậu hôm nay làm sao thế hả? Thất tình à ? Không cần đem loại này tâm trạng này đến nơi làm việc! Bây giờ cậu ở trong này rửa chén đi!”

          Xán Liệt ngồi xuống rửa chén, nhìn chén đĩa dính dầu mỡ loang lổ kia lại bỗng nhiên muốn đập vỡ tất cả.

          Vì thế đã làm vỡ liền mười mấy chiếc chén một lần. Thực tế mà nói thì Phác Xán Liệt cũng chưa bao giờ phải rửa chén đĩa.

          “Phác Xán Liệt, cậu không muốn làm nữa đúng không! Tôi sẽ trừ vào tiền lương của cậu, lập tức rời khỏi đây đi!”

          Đây chính sự khởi đầu ngày mới ư, thật là bất hạnh cho cậu mà,  Phác Xán Liệt cầm theo túi xách bước ra khỏi nhà hàng. Cả người đều  cảm thấy thoải mái rồi đó…

          Xán Liệt cười khổ, mình lại có thể vì Ngô Phàm mà trở nên như vậy, thật sự… Mình cứ chú tâm đến anh ấy, có lẽ đây đã trở thành thói quen mất rồi, thói quen luôn luôn quan tâm đến anh. Anh nhìn có vẻ gì đó thật lãnh đạm nhưng kì thực trong ánh mắt lại rất ấm áp.

          Bên ngoài trời bắt đầu mưa, những cơn mưa mùa đông cứ kéo dài, ngày kia trường học sẽ nghỉ đông. Nhưng cậu tuyệt không muốn về nhà, nghỉ đông ư,  có nghĩa là cậu cùng Ngô Phàm sẽ không được gặp nhau hơn một tháng đó.

          Ngô Phàm, hắn bây giờ như con diều hâu bị cậu trói buộc, không thể vui sướng mà bay lượn, nếu như cậu buông dây ra …

          Chính mình, buông được sao?

          Lộc Hàm nói cũng có ý đúng , cậu chỉ có thể ràng buộc hắn.

          Nếu yêu hắn, vì cái gì không thể buông tay?

          Trên đầu bỗng nhiên xuất hiện một chiếc dù hoa.

          “Vi Vi?” Xán Liệt nhìn sang bên cạnh, là Hạ Vi, cô nàng mặc chiếc một chiếc áo bông màu lam khiến Xán Liệt cảm giác có chút ấm áp.

          “Đang nghĩ gì vậy?” Hạ Vi mở to hai mắt nhìn Xán Liệt,  cậu xoa xoa mũi, liền buông xuống mọi thứ trên người, ôm cổ Hạ Vi.

          Hạ Vi là một người thực lý trí, nàng vỗ vỗ lưng Xán Liệt, giống như một đại tỷ tỷ đang dỗ tiểu đệ đệ.

          “Làm sao vậy Xán Liệt? Có chuyện gì nói cho tôi nghe được không?”

          Xán Liệt vùi mặt trên vai Hạ Vi, khóc không thành tiếng.

          “Tôi bây giờ thật sự không biết nên làm gì…”

          Trong màn mưa lất phất, có hai người đang ôm nhau nhìn qua thật là lãng mạn. Và cũng thật tình cờ, có hai bóng người đang đứng trên lề đường mà chứng kiến một màn tình cảm như thế, Ngô Phàm và Lộc Hàm.

          Lộc Hàm kéo tay Ngô Phàm, “Ngô Phàm, chúng ta đi thôi.”

          Y cùng Ngô Phàm đi đến nhà sách, không nghĩ tới khi đi qua đường lại gặp Xán Liệt. Ngô Phàm nhìn đến không chớp mắt, liền giật mạnh tay mình ra khỏi tay Lộc Hàm, hướng phía Xán Liệt đi tới, Lộc Hàm vội kéo tay hắn, lắc đầu ý bảo hắn không cần qua.

          “Lộc Hàm, buông ra!” Ngô Phàm lạnh lùng mở miệng, Lộc Hàm biết lúc này để hắn qua mới là tốt nhất, nhưng sự thật là y không hề  muốn như vậy.

          “Cậu định qua đấy làm gì hả?”

          Lộc Hàm hỏi lại, Ngô Phàm ngơ ngẩn, Ngô Phàm không để ý trên mặt có một giọt mưa đang chảy dài làm che khuất mọi tầm nhìn.

          Nước mưa cứ thế mà chảy xuống, không biết kia vốn là nước mưa hay là nước mắt, chỉ biết bức tường thành cứng rắn tạo nênđã bị kẻ nào đó đánh sập rồi .

          Hạ Vi và Xán Liệt vui vẻ mà đi đến nơi cao nhất S thị lúc trước

          Rất kỳ quái, mưa cư nhiên ngừng.

          “Mưa ngừng rồi nè, cho nên nha, lệ cũng phải nhanh nhanh khô một chút nha ~” Hạ Vi đưa cho Xán Liệt một chiếc khăn tay, Xán Liệt yên lặng tiếp nhận.

          Hạ Vi cũng mơ hồ mà biết chuyện gì đó đã xảy ra, nàng hướng tới Xán Liệt cười nói: “Có đôi khi cậu không cần làm phức tạp mọi thứ làm gì nha, nếu có yêu, cho dù nghìn trùng xa cách đi nữa, tình cảm cũng sẽ không mờ nhạt. Chỉ cần khi đó, hai người cùng hướng về nhau thôi… Ha ha, như vậy, có phải quá tàn nhẫn… .”

          Xán Liệt nghe được sững sờ, Hạ Vi lại tiếp tục nói: “Tình yêu, vì cái gì mà lại không thể buông tay? Chính là bởi vì yêu, cho nên không thể buông tay. Một khi buông tay, rất khó trở thành bạn bè, bởi vì nhiều năm sau gặp lại, tất cả mọi người cũng đã trưởng thành.”

          “Thật vậy sao…” Xán Liệt nhìn Vi Vi đang tựa vào lan can, có chút mê mang.

          “Vi Vi, cậu làm sao mà biết được chứ?”

          Đáy mắt Hạ Vi không giấu được vẻ tang thương, “Chuyện xưa của tôi.. Đó cũng không phải là một chuyện vui gì.”

          Xán Liệt không có thói quen tò mò cuộc sống riêng tư của người khác, Hạ Vi không muốn nói, cậu cũng sẽ không cưỡng cầu.

          Một lát sau, Hạ Vi nói: “Sắp đến tân niên rồi, có kế hoạch gì không?”

          Xán Liệt không hề che dấu lo lắng, tân niên, phỏng chừng cũng sẽ không dễ chịu gì.

          “Ba mẹ tớ sẽ quay về Hàn Quốc, tớ định không theo ba mẹ về.”

          “Là vì anh ta sao?”

          Xán Liệt không biết phải trả lời như thế nào, vì thế nói: “Anh ấy cũng đâu phải đón tân niên một mình chứ…”

          Đúng vậy,anh ấy nhất định có Lộc Hàm làm bạn.

          Ngày nghỉ chính thức bắt đầu, tất cả mọi người thu dọn hành lý vui vẻ, phấn chấn trở về nhà.

          “Cậu định ở một mình ấy hả hay là cùng tớ trở về Hồ Nam nha!” Trương Nghệ Hưng trượng nghĩa mời Xán Liệt cùng cậu ta về quên đón lễ mừng năm mới.

Khi Xán Liệt nói với ba mẹ là cậu ở lại S thị đã bị mắng không ít, cha trong điện thoại cũng chửi ầm lên, ngày hôm sau liền mang theo Xán mama về Hàn Quốc.

          “Ta đây thật muốn nhìn xem, không có mama con chăm sóc, con có thể  sống thế nào!”

          Sống thế nào?

          Con đây đã sống gần một năm cuộc sống Đại học rồi đấy, như thế nào mà không thể sống một mình chứ?

          Ngô Phàm cùng Lộc Hàm quay về G thị, như là tránh mặt cậu, từ sáng sớm đã dời đi.

          Trước đó vẫn còn tốt đẹp mà, sao hiện tại lại…

          Xán Liệt ra lệnh cho chính mình không suy nghĩ thêm nữa, liền trở về nhà.

          Sau khi ba mẹ rời đi, trong nhà thật trống trải, không có hơi người, hoàn toàn không giống một gia đình .

          Xán Liệt kéo hành lý đứng ở cửa, thân ảnh cô độc cùng bi thương trải dài.

          Tiếp đó, Xán Liệt cả ngày nhốt mình ở trong phòng ngủ chơi game, đói bụng liền ăn mì, mệt nhọc gục đầu ngủ, cậu luôn nghĩ về người kia cho đến tận khi thật sự mệt mỏi mới chìm vào giấc ngủ, nhưng… cậu lại hoàn toàn không ngủ được.

          Hơn nữa đáng sợ nhất là cậu luôn nằm mộng,  trong mọi giấc mơ  cậu đều thấy gương mặt Ngô Phàm ẩn hiện mơ hồ cùng cậu nói lời chia tay.

          “Anh còn phải xuất ngoại, cho nên… Xán Liệt, chúng ta chia tay đi.”

          Đó là vào một buổi hoàng hôn tuyệt đẹp giữa tiết trời xuân, mọi thứ nhìn qua cứ hư hư thực thực.

          Phía sau Ngô Phàm còn có một bóng người mờ ảo, không biết là ai, chỉ là một cái bóng màu đen, là một thân ảnh thật giống Lộc Hàm.

          Lúc đó Xán Liệt chỉ có thể mỉm cười, không biết vì sao nữa, cậu chỉ biết…

          Tôi thua… Tôi hận anh…

          Xán Liệt như muốn thét lên với cái bóng đen đó.

          Nhưng miệng lại nói : “Được thôi, anh cứ đi đi, tôi về nhà.”

          “A!” Xán Liệt bừng tỉnh, bên ngoài trời mưa tí tách tí tách từng giọt, từng giọt mãi không ngừng.

          Trên người bị mồ hôi làm thấm ướt, cậu ảo não xoa tóc, sợ hãi ngồi bật dậy, không dám ngẩng đầu lên.

          Ngô Phàm, anh là do em giành được, cả đời này anh đừng nghĩ sẽ có thể rời khỏi em….

          Giao thừa mama gọi điện thoại đến an ủi cậu vài câu, Xán Liệt nhàm chán cúp điện thoại, lần đầu tiên  một mình trải qua tân niên, tuy không có gì quá khổ sở, nhưng…

          Cậu soi gương,  trong gương là một nam hài tóc thật dài, thậm chí còn có một vài vụn nhỏ dính đầy tóc, hốc mắt trũng xuống, tựa như một tên tội phạm. Xán Liệt vẻ mặt đầy hắc tuyến, cậu từ trước đến nay yêu sạch sẽ, đây chắc chắn không phải STYLE của cậu, vì thế cậu mà bắt đầu đem mình đi xử lý một phen, sau đó  đi ra ngoài .

          Di động tắt máy bị cậu ném vào trong góc. Đến hôm nay mới cảm nhận được ánh nắng mặt trời.

          Không muốn mở điện thoại xem có tin nhắn hay không, có lẽ là sợ hãi… Ngày đầu tân niên năm nay lại trùng với ngày lễ tình nhân, ha ha… Xán Liệt cười thảm, có chút tự giễu bản thân, tình nhân của cậu, hiện tại đang làm gì, ở đâu?

Ngô Phàm là người đã trải qua sóng to gió lớn, biến cố gia đình làm cho hắn nhanh chóng lớn dần.

          Hắn trở về nhà, đó là một ngôi nhà được xây dựng theo phong cách cổ kính, lầu một từ lâu đã không có người ở, không hề tồn tại một chút ấm áp.

          Đẩy cửa ra, Ngô Phàm cảm thấy có chút buồn lòng, những năm tháng tốt đẹp trước kia như kêu gào trong trí nhớ của hắn, Lộc Hàm sẽ không đến , bởi vì đây là thói quen.

          Nơi này, chỉ có mình hắn có thể đến. “Ba ba mama, con đã trở về.”

          Đáp lại hắn chỉ là một không gian tịch mịch lạnh lẽo. im lặng đến đáng sợ.

Ngô Phàm ngây ngốc cười, nụ cười mang theo biết bao bi thương, thật quá đau xót. Hắn tự  sửa sang lại phòng, năm ấy pháo bông chưa dùng còn đặt ở trong tủ treo quần áo, Ngô Phàm lấy ra, hắn ngồi bệt trên sàn nhà, thảm lông dê tuyệt không ấm áp, rèm cửa màu lam tối tăm cũng tựa như tâm tình bây giờ của hắn.

          Giao thừa ngày đó, Ngô Phàm bị kéo đến Lộc gia ăn cơm.

          “Ngô Phàm ở lại nhà chúng ta đón lễ mừng năm mới đi! Đợi buổi tối cùng nhau xem lễ hội mùa xuân.”

          Trên thực tế hàng năm tết âm lịch hắn đều ở cùng người của Lộc gia, nhưng năm nay… Hắn còn có vướng bận một người. “Cháu ăn cơm tối xong còn có chuyện, dì, thực xin lỗi…”

          Lộc mẹ sắc mặt cứng đờ, nhưng bà là một người thông tình đạt lý, vừa nghe có thể Ngô Phàm năm nay sẽ không ở nhà bọn họ đón tết âm lịch, vì thế nói: “Không sao, không sao, chúng ta đi ăn cơm sớm một chút.”

          Lộc Hàm ở một bên xấu hổ không biết nói gì cho phải, y tất nhiên biết rõ nguyên nhân. Hắn ta vì ai, Lộc Hàm trong lòng dĩ nhiên hiểu được. Hiện tại Ngô Phàm chỉ đang gượng cười, thậm chí sau này cũng sẽ dùng nụ cười miễn cưỡng này mà đối diện với y.

          Sau khi ăn cơm tối, Ngô Phàm liền cáo từ. Lộc Hàm khi tiễn hắn về vẫn kéo tay áo, phí công hỏi: “Cậu về nhà sao?”

          Ngô Phàm không đành lòng thấy vẻ mặt thương tâm của Lộc Hàm, vì thế nở nụ cười, “Ừ.”

Lộc Hàm lúc này mới buông hắn ra, nhìn hắn rời đi, hắn càng chạy càng xa, đến lúc thân ảnh hoàn toàn biến mất trên con đường lớn. Y cũng biết khoảng cách giữa y và Ngô Phàm  càng ngày càng xa, có cố kéo lại cũng không được nữa rồi .

          Lộc Hàm vùi mặt trong chiếc khăn quàng cổ, che dấu đi tâm tình không cam lòng của mình.

          Ngô Phàm không về nhà, mà là đi dạo trên đường, hắn đang tìm mua thứ gì đó, nhưng mỗi lần đi vào một cửa hàng, hắn đều lắc lắc đầu đi ra.

          Thật sự… Tìm không thấy sao? Nhìn đồng hồ lớn trên quảng trường , đã sắp chín giờ , bây giờ trở về S thị đến nhà cậu hẳn là gần mười một giờ đi. Thuận tay gọi xe taxi, Ngô Phàm liền biến mất trong đám người nhộn nhịp.

          Trên đường, mọi thứ đều chìm ngập trong một đại dương của sắc đỏ , mọi người ai ai cũng chìm vào không khí tân niên vui vẻ, là thật sự  vui vẻ sao? Xán Liệt một mình đi qua những đại lộ của S thị, nhìn đến những đám người, từ già trẻ, gái tai, ai ai cũng cười nói vui vẻ . Còn có những đôi tình nhân tay trong tay dạo phố, chỉ có mình cậu là … Cô đơn lẻ bóng.

          Cậu mua một ít pháo bông, còn có một chút đồ ăn. Một mình đón năm mới, cậu cũng muốn thật vui vẻ như mọi người. Nhớ tới lúc cậu cùng Ngô Phàm vui chơi ở chợ đêm, Xán Liệt khóe miệng khẽ nhếch lên.

          Những hình ảnh cậu nháo loạn cùng nhau vui đùa trên lưng của hắn cứ như sương khói thoáng qua, mờ ảo rồi chợt tan biến.

Tầm mắt có chút mơ hồ, Xán Liệt cố gắng mở to đôi mắt đã muốn ngập nước, cố gắng làm cho mình thanh tỉnh, lặng lẽ bước thật nhanh trở về. Về đến nhà đã sắp mười hai giờ.

          Điện thoại báo có tin nhắn, là tin nhắn  của mama:

          Xán Liệt, tân niên khoái hoạt(vui vẻ) nha! Tân niên ở Trung Quốc rất thú vị đi! Ba ba của con kỳ thật rất lo lắng cho con đó!

          Xán Liệt nở nụ cười ấm áp, baba, kỳ thật vẫn rất quan tâm mình, nhưng lại không có biểu đạt qua lời nói, luôn muốn quan tâm mình, nhưng khi ở gần lại không biết làm như thế nào để mở lời.

          Trước kia, bởi vì ba mẹ bận công tác, cho nên Xán Liệt ở cùng với bà nội tại Kangwon, trong nhà không có baba. Cậu luôn bị chúng bạn cười nhạo là không có cha mẹ . Cha mẹ thỉnh thoảng mới về thăm Xán Liệt, mama luôn cảm thấy đau xót cho Xán Liệt. Cậu luôn chạy đến ôm thật chặt mẹ và phụng phịu với cha. Nhưng cha lại luôn dùng bộ mặt nghiêm khắc mà răn dạy cậu.

 Xán Liệt lại là đứa trẻ dễ bị tổn  thương. Trước đây cậu là một đứa trẻ sống nội tâm, luôn tự khép kín bản thân, sau này theo ba mẹ sang Trung Quốc mới trở nên hoạt bát và cởi mở hơn.

          Vuốt ve tấm ảnh chụp gia đình vui vẻ bên nhau trên màn hình điện thoại, , trong lòng bỗng nhiên tràn hương vị ngập ngọt ngào cùng ấm áp.

          Cho nên mới nói, gia đình chính là nơi đáng tin cậy nhất,  nó chính là niềm tin giúp chúng ta kiên cường mà bước đi trong cuộc sống, không một ai có thể phá hủy nó. Xán Liệt đứng ngẩn người  thật lâu, đột nhiên chuông điện thoại vang lên khiến cậu bừng tỉnh.

          Cậu cuống quít đón điện thoại, hoàn toàn quên nhìn xem ai gọi tới.

          “Xán Liệt, nhìn ra ngoài cửa sổ đi.”

          Âm thanh quen thuộc, trầm lạnh như những bông tuyết nhưng lại có thập phần ôn nhu kia bỗng nhiên nhuận ướt đôi mắt Xán Liệt.

          Xán Liệt vội vàng đi đến phía cửa sổ, mở cửa sổ ra,trong nháy mắt, xa xa pháo hoa bắt đầu lóe lên.

          Đúng 0 giờ, thời khắc năm mới đã bắt đầu rồi.

          Cậu vội đi xuống, dáng người anh tuấn thon dài đứng dưới lầu kia đẹp tựa như một bức tranh điêu khắc , Xán Liệt trong nháy mắt như sụp đổ, thậm chí quên luôn việc đổi dép lê, trực tiếp chạy vội xuống. Đầu óc cậu trống rỗng, lao thẳng vào lồng ngực người kia.

          Ngô Phàm chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, còn cậu, lại rơi nước mắt

          Vì cái gì… Vì cái gì khi em sắp buông tay thì anh lại đến? Anh có biết hay không… em yêu anh rất nhiều….rất nhiều…

          “Ngô Phàm…em yêu anh!” Xán Liệt hung hăng cắn bả vai Ngô Phàm, dường như là muốn chứng minh điều gì đó.(Xin lỗi, chắc Xán muốn kiểm tra răng)

          “Này! Phác Xán Liệt, em là Tiểu Cẩu(chó con) sao? !” Ngô Phàm bất đắc dĩ nâng khuôn mặt của cậu lên, Xán Liệt đã rơi lệ đầy mặt.

          “Nhìn đi, em là đang cảm động đó.”

          Xán Liệt lau nước mắt. Khi mở mắt ra, trước mặt là một chiếc nhẫn, sáng lấp lánh.    

“Nguyện một lòng này yêu em, tới chết cũng không phân ly.” Ngô Phàm đem chiếc nhẫn lấp lánh đó đeo vào ngón áp út của Xán Liệt, sau đó lấy ra một cái  khác, đặt vào trong tay cậu.

          “Em đeo giúp anh.” Xán Liệt đã cầm lên và đeo đến lưng chừng rồi nhưng như chợt nhớ ra cái gì đó, vì thế đưa tay giật lại, đem cái nhẫn kia dấu đi.

          “Không biết, là anh chọc giận em, cho nên… Em sẽ giúp anh bảo quản nó, nếu anh biểu hiện tốt, em sẽ trả lại cho anh…”Xán Liệt ngắm nghía chiếc nhẫn đang ở trên ngón tay… suy nghĩ gì đó, đáy lòng lại tràn ra một mảng lạnh lẽo.

          Ngô Phàm cái gì cũng không biết, vì thế chỉ cười đáp ứng. Xán Liệt toàn thân liền lạnh thêm vài phần, tựa như hơi lạnh từ chiếc nhẫn kia đang len lỏi vào mọi ngóc ngách của cơ thể cậu.

          Cái mũi của Ngô Phàm chạm nhẹ vào mũi cậu, sau đó hắn ôm cậu vào trong ngực.

          “Tân niên khoái hoạt, Xán Liệt.” Hai mắt Xán Liệt híp lại, bất giác rơi lệ, cậu thì thào trả lời: “Tân niên khoái hoạt…”

          Lúc này Lộc Hàm đang tự nhốt mình trong phòng, Lộc mẹ đứng ngoài cửa phòng, muốn nói mấy câu với y. Nhưng lại hiểu được tính tình của Lộc Hàm, y không muốn người khác để ý đến mình.

          Lần này trở về, bà cũng cảm nhận được Lộc Hàm cùng Ngô Phàm đã không còn như trước đây, kỳ thật trước kia cũng chỉ là như vậy, chẳng qua là Lộc Hàm luôn luôn một mực cố chấp thôi.

          Lộc ba thân thể đã hồi phục vỗ nhẹ vai bà, ý bảo bà không cần lo lắng. Cả hai vợ đều có cùng tâm sự, lo lắng cho tương lai.

          —————————- chương thứ mười bốn hoàn ————————-

 

 

 

8 responses

  1. Song Ngư 222

    đúng là cái đam mỹ lừa đảo ng ლ(¯ロ¯ლ) . cứ mỗi lúc đau khổ o(>﹏<)o nhất lại nhen nhóm hi vọng mỡi. Không muỗn đọc n mà k kìm nổi xem em iu đau lòng đến đâu để còn ghét ng làm đau lòng ẻm (╬ ̄皿 ̄)凸

    Đùng là day dứt thật. muồn buông xuôi mà k đành lòng (╰_╯)

    04/08/2013 lúc 7:57 Sáng

    • ss bình tĩnh a~ :v :v
      Au này toàn viết văn kiểu như vậy =)))))))))))))

      04/08/2013 lúc 10:56 Sáng

      • Song Ngư 222

        Au là đồ lừa đảo cứ nhen nhom hi vọng nên phải đọc

        04/08/2013 lúc 1:24 Chiều

  2. Song Ngư 222

    em ơi! thay cái background khác đc k? k thể đọc đc nếu k bôi đen o(>﹏<)o

    04/08/2013 lúc 8:13 Sáng

    • Vậy ạ, để e thay =)))

      04/08/2013 lúc 10:56 Sáng

      • Song Ngư 222

        thanks baby :X

        04/08/2013 lúc 1:23 Chiều

      • Hiện tại được chưa ss =)))

        04/08/2013 lúc 2:00 Chiều

      • Song Ngư 222

        quá đc ý chứ :X

        04/08/2013 lúc 10:57 Chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s